Trên xe SUV, Lê Tiếu ngồi ghế phó lái nhắm mắt nghỉ ngơi. Lúc nãy uống rượu, giờ mới ngầm, cô có hơi buồn ngủ. Lạc Vũ lái xe, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Lê Tiếu, đầu ngón tay cầm vô lăng siết chặt, bỗng phá vỡ yên lặng: "Cô không sợ tôi báo lại lão đại chuyện cô cho người điều tra hồ sơ bệnh lý của người khác sao?" Nhiều người dân đến siêu thị xếp hàng lúc 12h trưa nhưng được phát phiếu hẹn đến tận 22h. Truyện chú mèo con. Mọi người đều cầm trên tay tờ phiếu có đóng dấu mộc của siêu thị, khung thời gian mua 12h-12h30. Tại đây, mỗi khách hàng được vào siêu thị mua đồ Tiệm Sách Cũ Biblia II - Tobirako Và Thời Gian Bỏ Ngỏ. "Tiệm sách cũ Biblia" là lát cắt vào thế giới của những người cuồng sách giấy, đặc biệt là sách cũ. Trong khi sách điện tử đang phát triển mạnh mẽ và phạm vi giải trí hiện đại đã quá mênh mang màu sắc, dễ Trích đoạn truyện thời gian hẹn hò một tuần Ngày hôm đó, bà bầu Diệp nói mang đến Diệp Mỹ Linh, bảy ngày sau Anh chị sẽ di cư sang nước Mỹ. Diệp Mỹ Linh biết chuyện nhà các bạn đang xin di cư sang Mỹ, chỉ là ngạc nhiên lại được thông qua Cấp Tốc Như vậy. Một thời gian sau, khi ta đang cùng nhà vua bàn việc trong thư phòng, thì nghe tiếng khóc ầm ĩ ở trước cửa cung. Thấy lạ, nhà vua cho mời vào. Ta nhận ra ngay đó chính là cậu bé thông minh đó. Cậu ta khóc lóc đòi nhà vua bảo bố sinh em cho mình. Trước lời đề nghị vô lý đó, nhà vua vô cùng khó xử. Ví dụ vận tốc truyền 60giot/phút, 180ml/giờ, thời hạn truyền 1cnhì 500ml vẫn là 500/180= 2giờ50 phút. -Tổng số dịch truyền (ml) *20 / Tổng số phút = Số giọt/ phút ít. lấy một ví dụ nên truyền 4 cnhị dịch 500ml vào 8 giờ đồng hồ, tương tự 2000ml vào 480 phút ít, 2000 *20 2w5A0Qg. Trời vào thu, đêm xuống là mưa, ngày lên lại trong xanh, thời tiết thay đổi nhanh như khuôn mặt em mặt trời lên cao ngang đỉnh núi, các đội viên khỏe khoắn sung mãn của đại đội phòng cháy chữa cháy đặc biệt đã sớm lên thao trường, bắt đầu một ngày huấn Thời Xuyên đứng thẳng cạnh đường chạy, mặt lạnh tanh, nghiêm nghị, quét một vòng quan sát mọi người cực kỳ thiếu kiên nhẫn.“Đỗ Thành, cậu đi sau tản bộ đấy à?” Cận Thời Xuyên lớn tiếng quát một cậu chàng chạy cuối đội hình, còn bồi thêm một câu, “Có cần cho cậu thêm cái ô không?”“Báo cáo, không cần.” Đỗ Thành vội ngẩng đầu nhìn Cận Thời Xuyên, đôi mắt sắc lẹm của anh khiến cậu chàng giật bắn mình, co giò cố chạy nhanh Phương Kỳ đi từ sau lưng lại, vừa hay nghe được, lắc đầu cười bảo “Đội trưởng ma quỷ thật.”“Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu, yêu cầu nghiêm khắc cũng là vì tốt cho mọi người.” Cận Thời Xuyên quan sát đội ngũ mặc đồ rằn ri đằng kia không chớp mắt.“Bạn đẹp bạn có quyền.”Cận Thời Xuyên trừng mắt liếc Lục Phương Kỳ “Tôi phát hiện gần đây ông nói hơi bị nhiều đấy.”Lục Phương Kỳ đang muốn nói chuyện thì điện thoại trên người Cận Thời Xuyên bất ngờ vang lên một tiếng, mặt mày lập tức tỏ rõ vẻ mờ ám.“Ái chà chà, ngày nào sáng tối cũng đều đặn kêu một tiếng nhé, là em gái bữa đó đưa nước cho ông hả?” Lục Phương Kỳ cười toe toét, “Nói nghe chút xem nào.”“Nói cái con khỉ.” Cận Thời Xuyên vòng tay gô cổ Lục Phương Kỳ chạy vào thao trường, gia nhập đội hình chạy Phương Kỳ thế mà đoán không hề sai, tin nhắn này chính xác do Từ Lai ngày nay, Từ Lai chăm chỉ gửi tin nhắn cho Cận Thời Xuyên, cũng chẳng có nội dung gì phong phú, chỉ quanh quẩn “Chào buổi sáng”, “Buổi trưa vui vẻ” và “Ngủ ngon”.Toàn bộ chúng Cận Thời Xuyên đều không trả lời. Vì bình thường nếu không đi tập luyện thì có nghĩa là phải đi làm nhiệm vụ, lấy đâu ra thì giờ nghịch điện thoảng, buổi tối, trước khi đi ngủ thì đọc qua một lượt rồi đáp lại “Ừ” một cái xong quẳng điện thoại sang một bên đi ngủ, chẳng quan tâm xem có tin nhắn đến nữa cũng vậy, Cận Thời Xuyên đang trên thao trường mồ hôi đổ ròng ròng vẫn còn dư sức quát các đội viên phải gia tăng tốc độ, dùng đầu ngón chân cũng đoán được tin nhắn con bé họ Từ kia gửi là “Chào buổi sáng”.Mà sự thực đúng là như thế, tin nhắn vừa rồi đúng là Từ Lai gửi và nội dung cũng chính xác là “Chào buổi sáng”.…Buổi chiều Tần Thụy gọi điện kêu Từ Lai đi ăn tối. Đến lúc đó Từ Lai mới nhớ ra mình còn nợ chưa trả vậy nên đồng ý ngay, nói là lần này phải để cô nàng Thụy thầm cười trong bụng, sao có thể để đứa nhỏ nhất mời chứ, để Từ Úc biết thì không lằng nhằng lý luận nhiều, cứ thản nhiên bảo Từ Lai “Nhắn cho anh cái địa chỉ, đến giờ anh qua đón.”“Vâng.” Từ Lai cúp máy rồi gửi ngay địa chỉ cho Tần giờ, Tần Thụy gần đến tiểu khu Nam Thành, gọi điện báo trước cho Từ Lai biết anh sắp đến rồi. Từ Lai cũng đã cho Bình An ăn xong, dặn cậu bé ngoan ngoãn trông nhà rồi đóng cửa ra tan tầm cao điểm, chiếc xe của Tần Thụy tách khỏi dòng xe, tấp vào lề đường, bấm còi gọi Từ Lai đang đứng nghịch điện thoại chăm Lai nhìn lên, vẫy tay với Tần Thụy, mở cửa ghế trước chui vào, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi “Đi đâu ăn vậy ạ?”Tần Thụy cho xe nhập lại vào dòng xe đang di chuyển rồi mới trả lời “Ngõ số 6.”“Các anh định ăn sạt nhà em đấy à?” Từ Lai cười méo nghe thấy cái tên “Ngõ số 6” quá bình thường mà lầm, chẳng ai ở Du Giang mà chưa từng nghe tiếng nó cả. Biết thì biết nhưng thực sự có rất ít người có thể vào đó ăn một xe đi vào một cái sân rộng, tất cả các xe đang đỗ ở đây đều là xe sang. Từ Lai xuống xe, đóng cửa, liếc nhìn bốn không thể tin được, cứ y như mở triển lãm siêu xe Lai ngẩng mặt nhìn lên, cuối bậc tam cấp là hai cánh cửa y như cửa cung trong Tử Cấm Thành, lan can trạm trổ, bậc thềm đá xanh, đèn lồng treo cao, một kiến trúc mang đầy màu sắc cổ xưa được bao bọc bởi những tòa nhà hiện đại.“Mọi người đến cả rồi, đi vào đi.” Tần Thụy dẫn Từ Lai vào trong lại có một cái sân nữa, nhỏ hơn chỗ đỗ xe bên ngoài một chút nhưng cảnh quan thì rất cầu nhỏ bắc ngang dòng suối, hàng rào nhọn hoắt, cổ thụ đổ bóng mát rượi, chiếc đu dây đưa tâm hồn con người ta lắng dịu lý nhận ra Tần Thụy, bước đến chào hỏi “Tần tiên sinh, Hoắc tiên sinh đã đến rồi, mời đi theo tôi.”Hai người theo quản lý lên gác hai, Từ Lai từng nghe tiếng nơi này nhưng chưa thực tới bao giờ, lần này được dịp ngắm nhìn khối kiến trúc này, quả thực hết sức kinh lý gõ gian phòng riêng tên là “Nhã cư” rồi đẩy cửa ra, nghiêng người mời hai người gian phòng, Hoắc Nham Tông và Hàn Phóng đang ngồi trên ghế nói chuyện phiếm, thấy Từ Lai đến thì chào hỏi, mời ngồi, gọi quản lý đưa đồ ăn lên.“Hỏi khí không phải, ai là người chọn chỗ này vậy ạ?” Từ Lai nhìn ba người đàn Phóng lập tức chỉ Hoắc Nham Tông “Còn phải đoán nữa hả?”Từ Lai lắc lắc đầu “Mục nát, thật là mục nát, xa hoa, quá mức xa hoa!”Hoắc Nham Tông nhìn Từ Lai, cười cười, nói với cô “Mùi vị món ăn chỗ này không tệ lắm đâu, em sẽ thích cho mà xem.”“Anh Nham Tông, em chỉ là người làm công ăn lương thôi.” Từ Lai hạ quyết tâm, “Không bao nổi chỗ này đâu ạ!”Ba gã đàn ông nhìn nhau rồi bật Thụy bảo “Nãy trên đường đi còn bảo với tôi là bọn mình muốn ăn sạt nhà người ta đấy.”Hàn Phóng cũng cười “Có Hoắc tổng của chúng ta, em sợ gì chứ.”Hoắc Nham Tông trừng mắt với Hàn Phóng, cũng thấy rất vui vẻ “Lai Lai, ai đã bắt em trả tiền đâu nào?”“Vậy thì không hay lắm.” Từ Lai khẽ mỉm cười, “Dù sao cũng là em mời cơm mà!”“Em chủ trì anh chủ chi, được chứ hả?” Hoắc Nham Tông dịu dàng Lai tươi cười ra mặt “Quá được ạ.”Món ăn được đưa lên, Từ Lai cầm đũa nếm thử, mùi vị đúng là tuyệt thật, mỗi một món ăn đều có đặc sắc riêng, khó trách cái người lắm tiền, xảo quyệt, kén ăn ngồi kia lại trở thành khách quen của chỗ một bữa cơm, ba tiếng đồng hồ thoắt cái trôi qua, Hoắc Nham Tông ký hóa đơn thanh toán, Từ Lai xem đồng hồ, đã hơn chín giờ.“Qua chỗ tôi ngồi chút chứ hả?” Hoắc Nham Tông nhìn ba người là thứ bảy, Tần Thụy không cần đến trường quân đội, Hàn Phóng gần đây không vướng vụ án nào, giờ làm việc cũng có thể du di được, vậy nên mọi người đều đổ dồn nhìn Từ Lai gật đầu “Được ạ.”Tần Thụy không uống rượu nên tất cả lên xe anh ấy ngồi. Đang đi nửa đường thì bị ngăn lại, phía trước có tiếng xe cảnh sát, xa hơn nữa hình như có ánh lửa, khói đen lơ lửng bốc lên không trung.“Chắc là cháy rồi.” Hàn Phóng quan sát rồi nói với mọi người.“Đổi đường khác đi.” Hoắc Nham Tông nói với Tần Thụy.“Ơ kìa, Lai Lai!” Hàn Phóng gọi với theo Từ Lai đã mở cửa xuống Lai đang nghĩ không biết có phải đội của Cận Thời Xuyên không thì thấy trên xe cứu hỏa có viết tên Đại đội phòng cháy chữa cháy đặc biệt Du Giang thì biết chắc chắn là họ rồi. Có không ít người vây xung quanh xem, bên trong tiểu khu loáng thoáng có tiếng người chửi một căn hộ của tiểu khu bị cháy, lửa đã được dập rồi nhưng chuyện vẫn chưa đến đó là xong. Có mấy gã đàn ông vây lính chữa cháy lại đánh chửi xối Thời Xuyên và các anh em mới từ chỗ đám cháy ra thì thấy ngay cảnh này. Trước khi vào trong đám cháy cũng đã ầm ĩ rồi, Sa Hải, đội viên của đại đội được phân công giải thích với người dân còn anh và đội trưởng Triệu dẫn người vào đám hiểu sao giờ vẫn còn cãi cọ, anh vội vã đi qua đó.“Làm gì thế?” Giọng anh hơi khàn, chắc có lẽ nãy hít phải khói trong đám gã đàn ông kia phớt lờ các chiến sĩ chữa cháy, không ngừng chửi bậy, dọa đánh.“Mẹ kiếp, mấy thằng chó đẻ này mà cũng là cứu hỏa, cứu hỏa đếch gì chúng mày.”“Lính chữa cháy hả, mẹ mày chứ, có tài cán gì mà cũng đòi làm lính chữa cháy? Bọn tao đóng tiền thuế nuôi một lũ phế vật rồi…”“…”Cận Thời Xuyên nghe xong liền nổi nóng, xông lên kéo mấy người lính chữa cháy đang đứng chịu trận ở đấy ra.“Các anh nói gì hả?” Chiều cao 1m88 của anh có ưu thế vượt trội hơn hẳn, chỉ đứng không cũng đã có uy, hơn nữa hiện giờ anh lại còn đang nóng nảy, trông càng đáng sợ gã đàn ông kia lập tức giật lùi về sau rồi lại sáp tới, gã to mồm nhất trong đám vừa nãy đã đả thương một chiến sĩ phòng cháy chữa ta nghển cổ lên, miệng nồng nặc hơi rượu, há miệng nhe nanh quát lên với Cận Thời Xuyên “Ông mày bảo chúng bay là bọn chó đẻ, phế vật đấy, sao hả, giỏi thì đánh tao xem!”Cận Thời Xuyên xiết chặt nắm đấm, từng bó cơ trên người căng lên, Lục Phương Kỳ thấy thế vội vàng giữ anh lại “Không thể ra tay được đâu, nhịn đi!”“Ha ha, sao? Không dám hả?” Gã đàn ông kia thấy tay lính chữa cháy này chỉ được cái to xác chứ không dám đánh thật nên càng thêm hăng, “Ông mày có thách mày cũng chẳng dám, một lũ nít ranh ăn hại.”“Mẹ kiếp, ông nói lại lần nữa xem!” Cận Thời Xuyên đanh mặt, nghiến răng gằn từng chữ.“Mẹ kiếp, trăm lần tao cũng nói lại được, lũ chúng mày là bọn lính phế vật, dùng tiền của bọn tao nuôi lũ chó đẻ chúng mày thật phí cả của…”Gã còn chưa nói xong đã bị Cận Thời Xuyên túm cổ áo lại, dáng vẻ này ngay cả Lục Phương Kỳ vẫn chưa từng thấy lần nào, là cáu tiết thật rồi.“Nói! Có gan thì nói thêm một từ nữa đi!”Rõ ràng gã đàn ông bị Cận Thời Xuyên dọa sợ, hơi rượu bay đi mất một phần nhưng đồng thời cũng ý thức được đội lính phòng cháy chữa cháy này không dám đánh người trước hàng trăm cặp mặt đang đổ dồn vào thế này nên mặc dù không hùng hổ như vừa nãy nữa nhưng vẫn to họng “Sao? Muốn đánh tao à! Đánh đi! Hôm nay tao cứ chửi chết chúng mày đấy, để xem lũ vô dụng bọn mày đứa nào dám đánh tao!”Lục Phương Kỳ vừa nghe liền nghĩ thế là hết. Ai dè, thình lình, một cái túi từ đâu bay tới, giáng thằng vào đầu gã đàn ông kia. Cận Thời Xuyên lập tức thả tay ra, gã đàn ông ngã vật xuống giọng nói trong trẻo, lạnh lùng cất lên “Lính chữa cháy không dám đánh ông, bà đây dám.”Tác giả có lời muốn nóiLai Lai nhà chúng ta mỹ nhân cứu anh hùng kìa ~ ha ha ha ~ Vụ việc tệ hại lần này là chuyện có thật ngoài đời, chỉ có điều không có đội trưởng Cận và Lai Lai đầy khí phách nhà chúng ta thôi. Truyen24 trang web đọc truyện online miễn phí giới thiệu bộ truyện "Thời Gian Như Hẹn" mới nhất và cập nhật nhanh nhất từ các nguồn, hỗ trợ đọc truyện trên mọi nền tảng thiết bị. Giới thiệu truyện Thời Gian Như Hẹn Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEĐộ dài Mở đầu + 80 chương + 01 ngoại truyện Văn án truyện Thời Gian Như Hẹn Một câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày.– Anh gả cho em nhé!– gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện?Từ Lai Muốn trở thành người xứng với Thời Xuyên Anh chỉ là một tên Lai Không, anh là người hùng của và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành là người hùng của cô, cô là cuộc đời của gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! Hãy tiếp tục đọc truyện “Thời Gian Như Hẹn“ full tại Truyện24 để theo dõi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện “Thanh minh thời tiết vũ phân phân, Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn. Tá vấn tửu gia hà xứ hữu? Mục đồng… mục đồng…” Một thằng bé ngồi dưới hiên nhà gãi đầu gãi tai, hàng mày bé xíu cau lại, bĩu môi nhìn từng chuỗi hạt mưa đập xuống nền đá xanh, nở bung thành nhưng đóa hoa bọt nước đẹp mê ly, thế là lại quên mất câu cuối. “Mục đồng dao chỉ Hạnh Hoa thôn.” Một giọng nói dịu dàng như đóa hoa đào nở rộ đi kèm với vẻ trêu ghẹo vẳng đến tai cậu bé. Cu cậu ngẩng đầu nhìn lên. Có một chị gái quen mắt cầm ô cười tươi tắn, mắt sáng ngời như những vì sao trên trời đang nhìn cậu ta. “Nhớ chưa?” “Ơ, nhớ rồi ạ.” Cu cậu gật đầu, ra chiều đã nhớ. Từ Lai nhoẻn cười gật gù “Đừng để sang năm sau em vẫn không nhớ được câu này đấy.” “Nhất định em nhớ được mà.” Thằng bé tức khí, đứng dậy chống nạnh gào lên. “Ừ, ừ, được rồi.” Từ Lai càng cười vui vẻ hơn, vẫy tay chào cậu bé, “Bái bai nhé.” Nói xong, cô gái tiếp tục đi về phía trước trên con đường lát đá xanh. Qua màn mưa, bóng người cầm chiếc ô đen càng đi càng xa. Cậu bé nhìn theo bóng lưng mảnh mai đang ngày một nhỏ dần, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngây ngô, không hiểu ra sao mà năm nào chị gái này cũng đến vậy nhỉ? À, không phải, còn cả anh lính hay cho cu cậu kẹo nữa… Trước sau tuổi vẫn còn nhỏ nên không nghĩ ra được, thằng bé giận dỗi gãi đầu, quay vào nhà. … Mưa tháng Tư lúc nào cũng êm dịu. Xa xa, màn mưa bụi bay che mờ bóng núi xanh biếc xanh. Một đứa trẻ sống nơi núi rừng chưa rõ sự đời làm sao biết được trên ngọn núi này có những vị anh hùng đặc biệt đang yên giấc ngủ say. Lá quốc kỳ thấm ướt mưa phấp phới bay trong gió một màu đỏ rực rỡ và thiêng liêng. Từ Lai đi đến dưới chân cột cờ, chăm chú ngước nhìn lên, từng bước từng bước, đạp qua những vũng nước mưa, tiếp tục đi về phía trước. Trong nơi này là nghĩa trang và đài tưởng niệm các chú chó anh hùng. Toàn bộ các chú chó nghiệp vụ đã hy sinh của Du Giang đều được chôn cất tại đây. Màu xanh phủ khắp cả ngọn núi sẽ mãi mãi bao bọc những liệt sĩ nằm đây, đời đời lưu danh. Từ Lai leo từng bậc từng bậc, vừa đi vừa phóng mắt ngắm nhìn hai bên lối đi lên, từng hàng bia mộ xếp ngay hàng thẳng lối như những người chiến sĩ trấn thủ biên thùy, cương trực và nghiêm trang. Cô đi đến trước một tấm bia mộ. Một chú chó béc-giê Đức dũng mãnh đang há mõm, thè lưỡi, ngồi trong tấm ảnh lẳng lặng nhìn cô. Dưới tấm ảnh có khắc dòng chữ chú chó anh hùng Truy Phong. Trên bệ đá là một bó cỏ đuôi chó bị ướt mưa khiến nó trông càng có sức sống hơn. Từ Lai giật mình, lập tức xoay người, quay lại phía bậc thang, phóng mắt nhìn xuống dưới chân núi. Trong màn mưa, có một người qua đường cao to cường tráng, bóng lưng như ẩn như hiện, mặc chiếc áo màu xanh ô liu rất hút mắt. Cô đang định đuổi theo thì người áo xanh ấy đã lên một chiếc xe việt dã màu đen, trong nháy mắt, chiếc xe mất hút như sương như khói trong màn mưa. Hết cách, Từ Lai quay lại chỗ cũ, ngồi xổm xuống vuốt ve mặt bia, cái ô kẹp ở cổ, những ngón tay mảnh khảnh cầm bó cỏ đuôi chó lên tết lại. “Truy Phong, mày nói xem, sao năm nào chị cũng chậm chân hơn anh ấy vậy.” Từ Lai mỉm cười, những ngón tay đan thoăn thoắt. Bó cỏ đuôi chó được tết lại thành một vòng hoa, Từ Lai để nó lại chỗ cũ, cầm ô đứng dậy, mắt nhìn xuống tấm bia, Truy Phong trong ảnh vẫn đang nhìn cô chăm chú y hệt như ngày xa nhau năm ấy. Chớp mắt mới đó đã mười năm rồi! Hôm ấy, trời cũng mưa phùn rả rích như hôm nay, cứ mưa mãi không ngừng, sắc trời âm u khiến người ta không khỏi nghĩ rằng lại sắp sửa có một đợt dư chấn động đất nữa tới. Tuy nhiên, giữa đống gạch đá, vật liệu xây dựng đổ nát của thành phố, hết tốp này đến tốp khác các chiến sĩ bộ đội ứng cứu, cảnh sát phòng cháy chữa cháy, đội ngũ y bác sĩ và các nhóm tình nguyện viên, sau nhiều ngày đêm liên tục thực hiện công tác tìm kiếm cứu nạn, đang trên đường trở về. Trong màn mưa bụi, Từ Lai chạy về phía tốp người mặc đồ màu da cam, liếc nhìn một cái là thấy ngay người cao nhất, bắt mắt nhất trong đội. Cô ngẩng đầu đứng trước mặt anh, nhoẻn miệng cười tươi rói, khuôn mặt xinh xắn vẫn còn non nớt ôm ấp một chút chờ mong. “Em còn có chuyện muốn nói.” Những hạt mưa bụi lấm tấm đậu trên mái tóc mềm như nhung của người em gái nhỏ như thể được rắc một lớp đường óng ánh, lung linh. Cận Thời Xuyên đứng lại xem “Em nói đi.” “Anh có thể dẫn em đi cùng không?” Đôi con ngươi to tròn của cô run run, rõ ràng muốn thể hiện chuyện rất nhẹ nhàng, sao cũng được nhưng vẫn không giấu nổi sự căng thẳng cực kỳ. “Không thể.” Anh đáp không chút do dự. Đôi mắt Từ Lai cay cay, không khỏi rũ xuống rồi lại lập tức giương mắt lên nhìn anh. “Cận đại ca, chúng ta ước hẹn đi!” Cận Thời Xuyên “ừ” một tiếng qua lỗ mũi không lớn không nhỏ. Từ Lai liếc nhìn Truy Phong ngoan ngoãn ngồi xổm bên chân anh, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào huấn luyện viên, cô bỗng như có được một dũng khí khổng lồ “Mười năm sau, em đến tìm anh, anh phải chờ em đó.” Sau lưng có người gọi Cận Thời Xuyên, anh không thể nán lại thêm nữa, nhìn cô em gái cười mà không nói, ra lệnh bằng tay cho Truy Phong đứng dậy. Truy Phong lập tức đứng lên nhìn Từ Lai một cái rồi ngoay ngoảy cái đuôi bám theo Cận Thời Xuyên rời đi. Từ Lai cứng đầu hét thật to với bóng lưng của Cận Thời Xuyên “Em nói được là làm được.” Cận Thời Xuyên ngoái đầu lại đáp “Cố gắng học tập, phấn đấu mỗi ngày.” Hồi tưởng đến đây, Từ Lai bỗng dưng bật cười thành tiếng, có lẽ cô đã không còn là con bé con năm đó anh dặn cố gắng học tập, phấn đấu mỗi ngày nữa rồi. Thời gian không níu người, năm tháng chẳng giữ tình. Chừng mười năm rồi, cô trở lại thành phố này, đi thực hiện một lời ước hẹn ngày niên thiếu. Chú thích *”Thanh minh thời tiết vũ phân phân…” là bài thơ “Thanh minh” của Đỗ Mục. Dịch nghĩa là “Tiết thanh minh mưa rơi lất phất Người đi trên đường buồn tan nát cả tấm lòng Ướm hỏi nơi nào có quán rượu Trẻ chăn trâu chỉ xóm Hoa Hạnh ở đằng xa” Bản dịch thơ của Phí Minh Tâm “Thanh minh lất phất mưa từng cơn Lữ khách buồn tênh nát cả hồn Ướm hỏi nơi đâu có quán rượu Mục đồng chỉ đến Hạnh Hoa thôn.” Nguồn thivien *con đường lát đá *chó becgie Đức *cỏ đuôi chó *áo màu xanh ô liu hình chỉ mang tính minh họa vì tác giả không nói rõ là áo kiểu gì. *xe việt dã là những loại xe có khả năng chinh phục những địa hình hiểm trở, gồ ghề nhờ hệ thống dẫn động 4 bánh, hộp số phụ cho phép xe đi chậm trên những địa hình khó, gầm xe cao, độ bám đường và khả năng cân bằng trên mặt đường dốc tốt. Những dòng xe việt dã đẳng cấp có thể kể đến như Hummer H2, LandRover Range Rover, Mercedes-Benz GL450, Trong hình là một chiếc Hummer H2 đen. ===============================================================================================*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Tháng Bảy, mặt trời chói chang như lửa. Giữa trưa, không khí nóng hệt lò thiêu, từng làn hơi nóng hầm hập càn quét thành phố Du Giang nằm ở miền Nam. Đô thị phồn hoa bị bao vây bởi cái nóng ngùn ngụt như thiêu như đốt đến nỗi người dân khổ sở phải than trời, chửi bới cho hạ hỏa. Từ Lai mới từ siêu thị ra thì thấy rất nhiều người đang đổ xô chạy về phía giao lộ trước cửa. Có một người chạy chầm chậm ngang qua cô, vừa di chuyển vừa gọi điện thoại nói “Quái quỷ thật, trời đúng là nóng có một không hai rồi, nghe nói đằng trước có một cái xe đang dừng chờ đèn đỏ thì tự bốc cháy, đợi tí tao trực tiếp cho mày coi!” Lúc cậu thanh niên liếc qua Từ Lai, cặp mắt lập tức phát sáng, kề mặt vào điện thoại gửi một tin nhắn thoại “Chao ôi, tao kể mày nghe, tao vừa thấy một mỹ nhân đấy, nhìn lướt qua còn tưởng là gặp ngôi sao cơ!” Lập tức điện thoại cậu ta nhận được một tin nhắn thoại đáp lại “Thôi đi, có đẹp đến vậy không? Nói suông thì ai tin.” Cậu thanh niên lập tức trả lời “Không lừa mày đâu, đẹp thật đấy, cô em đi sửa mặt nhà mày chỉ có mà hít khói nhé.” “Đệt, Lâm Lâm nhà tao chỉ đi bấm mắt hai mí thôi mà, mày đừng có động tí là lôi ra nói thế chứ?” Người kia lập tức đốp lại, giọng cáu kỉnh, “Nói không chừng cái em mày mới thấy là đi sửa mặt về đấy.” “Ôi trời, thằng cha kia bốc cháy rồi…” Trong tiếng la hét hỗn loạn, một cô gái đội mũ lưỡi trai xông vào giữa đám người, vừa chạy vừa lấy nước trong túi đồ ra, quẳng cái túi to xuống đất, vặn nắp rưới lên đùi người đàn ông. “Tránh ra, để tôi.” Một người đàn ông khác xách bình chữa cháy chạy đến, vừa kéo chốt an toàn vừa hét lên. Từ Lai lập tức giơ tay ngăn lại, giọng nói trong vắt cấp tốc mà điềm tĩnh “Không được dùng bình chữa cháy, tưới nước hoặc trùm quần áo lên đều được.” Người đàn ông sững người, thấy cô gái này không có vẻ gì là nói chơi bèn bỏ bình chữa cháy xuống lại hỗ trợ, cộng thêm vài người dân nhiệt tình lại giúp khiêng người chủ xe bị bỏng rời xa chỗ cháy. Trong lúc cảnh sát giao thông còn chưa tới, rất nhiều người lấy điện thoại ra quay chụp, bấm phím tanh tách… Cái đặc sắc của người Trung Quốc là hễ thấy chỗ nào có chuyện là liền tụ tập đứng lại xem. Một cậu thanh niên giống cái người vừa rồi nói với bạn sẽ trực tiếp hiện trường vụ cháy đang quay rất tích cực. Cậu ta còn đặc biệt chú ý quay người phụ nữ đội mũ lưỡi trai đang chỉ huy mọi người lùi lại cố gắng giữ khoảng cách ít nhất là 150m, nhìn thoáng qua chỗ chiếc xe tự bốc cháy rồi xoay lưng chạy đến chỗ an toàn. Cậu thanh niên giật mình, ồ, chẳng phải là người đẹp mới thấy ở cửa siêu thị đó sao? Như này nhìn bao ngầu luôn! Chụp được rồi. Đúng lúc này, bóng xe đỏ rực, một trước một sau, hiện ra trên con đường đang nóng bốc khói. Tiếng còi hụ chói tai của xe cảnh sát vang tới tận trời cao, làm mấy con chim đang đậu trên chạc cây gần đó hóng mát giật mình bay mất, tiếng chim kêu ríu rít như bực bội lại như là chúng đang gọi nhau bay đi chỗ khác yên tĩnh hơn. Tiếng ve kêu rả rích cũng bị chìm đi giữa những tiếng ồn trên đường. Cảnh sát giao thông đến hiện trường đầu tiên, căng dây cảnh giới. Thình lình, lốp chiếc xe việt dã nằm trong khu vực chăng dây cảnh giới nổ “bục bục”, những người dân đứng vây quanh xem bất giác lùi ra xa, mặc kệ có bị người ta thấy rồi trêu hay không. Từ Lai đứng phía ngoài dây cảnh giới, tay cầm một chai nước, nghiêng đầu nhìn chủ xe ngồi xiêu vẹo dưới gốc cây, tiện tay đưa nước cho anh ta “Anh không biết là không được mở nắp ca-pô à?” “Giờ thì biết rồi.” Người chủ xe trông rất thê lương. Anh ta vặn nắp chai nước ra tu liền một mạch như sắp chết khát đến nơi, uống được hơn nửa chai mới dừng lại nói, “Cảm ơn.” Lúc xe mới bắt đầu bốc khói thì chẳng nghĩ được nhiều, cứ tưởng chẳng có gì nên anh ta mới cầm bình chữa cháy đi mở ngay nắp ca-pô lên, thế là ngọn lửa bỗng chốc cháy lan ra khắp nơi, không thể khống chế nổi nữa. “Nếu lúc đó anh chỉ mở hé một khe nhỏ thôi rồi dùng bình chữa cháy phun vào trong sau đó mới từ từ mở hẳn lên thì xe anh vẫn còn, anh cũng đã không bị thương rồi.” Còn giờ, Từ Lai phóng mắt nhìn lại đằng kia, ngọn lửa cháy hừng hực nuốt trọn cả chiếc xe, đám cháy nếu đã kéo dài hơn ba phút, chẳng những không được tiếp tục tự mình cứu hỏa mà còn nhất định phải bỏ xe chạy lấy người, bằng không, không chỉ mất xe mà mất luôn cả mạng không chừng. Tuy nhiên, thực tế là vẫn có rất nhiều người ôm tâm lý may mắn, cảm thấy mình có thể tự dập lửa được, đến cùng rước họa vào thân. “Hiểu biết rõ thế, không phải cô là lính phòng cháy đấy chứ?” Nói đến đây chủ xe mới ngẩng đầu lên, nãy vẫn chưa nhìn kỹ người phụ nữ đã cứu mình, giờ trấn tĩnh nhìn lại, gương mặt dưới vành mũ lưỡi trai đó thật đẹp chết đi được. Từ Lai lắc đầu, nhếch môi cười. Chủ xe thấy cô cười một cái, đến vết thương trên chân cũng quên đau, tim đập rộn ràng, xuôi theo mặt nhìn xuống chiếc áo phông rộng che hết dáng người, có điều, dưới chiếc quần soóc kia là cặp chân thon dài thẳng tắp cực kỳ trắng. “Xe cứu thương đến rồi.” Từ Lai biết thừa gã đàn ông này đang nhìn mình, lạnh lùng nói một câu rồi bỏ đi. “Chao ôi…” Người chủ xe còn đang muốn xin số của em gái mà! Nhân viên cấp cứu khiêng chủ xe đặt lên cáng đưa vào xe chạy đến bệnh viện. Xe cứu hỏa đỗ ở đường cho xe chữa cháy, những người lính cứu hỏa được huấn luyện nghiêm chỉnh nhảy từ trên xe xuống trải vòi chữa cháy. Lục Phương Kỳ đến hiện trường sớm hơn, nắm rõ tình hình, lập tức chạy đến chỗ người đàn ông mới nhảy xuống từ xe cứu hỏa mặc trang phục chữa cháy màu xanh tím than rất là bắt mắt, tóm tắt tình hình cho anh ta biết “Xe ô tô tự bốc cháy, chủ xe tự dập lửa bị cháy lan sang chân nói có một người dân hỗ trợ cứu người, ồ, chính là cô gái đứng đằng kia.” Cặp mày kiếm mắt sáng của Cận Thời Xuyên ẩn dưới mũ bảo hộ, vừa xuống xe đã nhận thấy chiếc xe tự bốc cháy nằm cách trạm xăng dầu không xa, tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ lan rộng, nhất định phải tốc chiến tốc thắng. “Dùng súng phun nước, sơ tán quần chúng, chú ý an toàn.” Cận Thời Xuyên chuyển mắt nhìn về phía điểm bốc cháy ra lệnh. “Rõ.” Nhận được khẩu lệnh, các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy lập tức dùng súng phun nước áp lực cao phun về hướng điểm cháy, nhanh chóng, lửa đã được khống chế, khói đen mịt mù, phần chưa cháy hết trơ ra. Cận Thời Xuyên ngoảnh đầu nhìn về phía những người dân đứng xem. Con ngươi đen dừng lại nhìn một người con gái đội mũ lưỡi trai đứng ngoài dây cảnh giới cách đó không xa, dường như là tình cờ, cô gái cũng nhìn lại về phía anh, ánh mặt trời gay gắt phản quang trên chiếc mũ, cho dù bốn mắt nhìn nhau thì cũng chẳng ai có thể nhìn thấy gương mặt đối phương. Lửa bị dập tắt, chiếc xe việt dã kia đã bị cháy chỉ còn trơ vỏ, đã hỏng cả, xem chừng người chủ xe kia mà nhìn thấy cái xe của mình thì chắc khóc ngất trong phòng cấp cứu mất nhỉ? Lục Phương Kỳ hô to gọi mọi người thu quân, nhiệm vụ hoàn thành, giờ mới tươi cười như ngày thường, hề hề nhìn Cận Thời Xuyên trêu “Ơ kìa, không phải ông bận đi xem mắt cơ mà?” Đầu Cận Thời Xuyên ở trong mũ bảo hộ gần như đã chảy nước, anh cởi mũ ra, lấy tay vuốt nước trên quả tóc ngắn một cái, đôi mắt đen láy, sáng ngời quét nhìn Lục Phương Kỳ một vòng, nửa cười nửa không “Cái này mà ông cũng biết nữa hả? Đổi nghề làm paparazi rồi à?” “Tình cờ nghe thủ trưởng nói chuyện với ông.” Lục Phương Kỳ giơ tay lên thề, “Chỉ là tình cờ thôi, thật đấy, hơn nữa tôi không có nhiều lời buôn lại đâu.” Lục Phương Kỳ vừa dứt lời, mấy người khác thu dọn xong đi tới, đàn anh Lưu Húc lại hỏi “Đội trưởng, cậu xem mắt hỏng rồi à, lát về không sợ thủ trưởng bắt cậu viết kiểm điểm chứ?” Cận Thời Xuyên không nói gì, chỉ chuyển mắt nhìn sang Lục Phương Kỳ. Cái nhìn sắc lẹm đó khiến sống lưng anh chàng lạnh toát, mẹ kiếp, sao mà trời nóng thế này nhỉ, khiến anh ta lạnh rùng cả mình rồi. Lục Phương Kỳ vội vã xua tay cầu hòa “Quả thực không phải tôi nói đâu, thật đấy…” Ngoài trời đang nóng hầm hập, những người túm tụm lại xem có chuyện gì bắt đầu giải tán, còn sót lại mấy cô gái trẻ đứng che ô bên vệ đường, công khai nhìn chằm chằm về phía các anh lính cứu hỏa đang chuẩn bị lên xe. Cận Thời Xuyên mở cửa xe ghế trước, nhẹ nhàng bật người lên, ngồi vào xe, đang chuẩn bị đóng cửa thì nghe Lục Phương Kỳ vừa mới lên xe lại bắt đầu nói “Nhìn kìa, mấy cô gái kia đều đang dán mắt nhìn ông đấy, có muốn xuống cho người ta cái chữ ký không?” Lưu Húc cười sằng sặc “Nào có chuyện, người ta bảo thế nào nhỉ? À, nhớ rồi, đội trưởng của chúng ta rành rành có thể dựa vào nhan sắc, lại cứ một mực muốn dựa vào thực lực.” Một người khác phụ họa “Cho nên mới nói đội trưởng vốn không cần phải đi xem mắt làm gì, chỉ cần vẫy tay ới mấy cô em đứng bên đường kia một cái, một giây sau là có người đứng cạnh anh ấy rồi.” “Gì mà quan tâm tôi thế hả? Chà, hiếm được hôm đẹp trời thế này, lát về huấn luyện tiếp nhé.” Cận Thời Xuyên đóng cửa xe lại, cởi áo chữa cháy, nói một câu nhẹ bẫng đủ khiến cả xe nín lặng nhìn nhau. Hiếm được hôm “đẹp trời” sắp chết người rồi! Hai người ngồi cạnh đưa mắt nháy nháy với Lục Phương Kỳ, cậu ta là chính trị viên, lời nói có trọng lượng hơn nhiều. Lục Phương Kỳ hiểu ý gật đầu, vỗ ghế ngồi trước, cười bảo “Không phải hôm nay ông nghỉ phép à? Giờ vẫn còn sớm, chưa biết chừng cô nàng kia vẫn còn đang đợi ông đấy.” Lục Phương Kỳ vừa dứt lời liền bị cái áo chữa cháy đập thẳng vào mặt, cậu ta gạt áo ra liền thấy Cận Thời Xuyên mặc chiếc áo phông rằn ri cười ý tứ sâu xa nhìn mình bảo “Hay là ông đi đi?” “Chửa dám đâu, thủ trưởng đánh em chết mất.” Lục Phương Kỳ cười khì khì. Cả xe đều bật cười, đám đàn ông đi lính đều khá vui tính. Đúng lúc này, một nữ phóng viên đến gần muốn phỏng vấn họ. Lục Phương Kỳ thấy người đẹp, vội vàng mở cửa xe nhảy xuống, còn cố ý chỉnh trang lại bộ quần áo chữa cháy đang mặc, cười với cô nàng “Đồng chí nhà báo, cô hỏi đi.” Nữ phóng viên đưa ra vài câu hỏi, Lục Phương Kỳ đều đáp rất rõ ràng, rành mạch. Cô nàng đánh mắt nhìn một lượt các chiến sĩ trên xe, không khỏi hỏi “Có thể để đội trưởng của các anh xuống nói mấy lời được không?” Lục Phương Kỳ nhìn thấy nữ nhà báo vừa nói đến đội trưởng là đỏ mặt, hay lắm, xem ra là mình tự đa tình rồi, thế này rõ là đến vì đội trưởng nhà mình mà. Anh cười với nữ nhà báo “Vậy cô chờ chút.” Sau khi Lục Phương Kỳ giải thích tình hình cho Cận Thời Xuyên nghe, cửa xe trước mở ra, một người đàn ông nhảy xuống, vóc người cao ráo đi tới, bóng của anh gần như có thể che khuất người nữ phóng viên. Nữ phóng viên nở một nụ cười mà mình tự cho là đẹp nhìn người đội trưởng anh tuấn, chưa kịp nói đã bị cướp lời “Ngại quá, đồng chí nhà báo, chúng tôi phải trở về đơn vị bây giờ đây, nếu như tin tức không đủ, cô có thể phỏng vấn người dân vừa nãy đã tích cực làm việc nghĩa.” Nói xong, Cận Thời Xuyên gật đầu khách khí một cái rồi xoay lưng đi, nghe thấy cô nhà báo sau lưng lẩm bẩm một mình có vẻ hơi bị thất vọng “Cơ mà cô gái kia cũng không chịu nhận phỏng vấn.” Cận Thời Xuyên không quay đầu lại, lên xe ra lệnh cho xe đi. Xe quay đầu, chạy bon bon về phía trước, đi xuyên qua những người đứng xem bên đường, anh liếc mắt nhìn vu vơ qua gương chiếu hậu. Trong tấm gương sáng choang, hàng cây long não chạy lùi về xa, dưới một gốc cây vừa đi qua, một cô gái đội mũ lưỡi trai hình như đang nhìn về phía anh. Lục Phương Kỳ vỗ ghế hỏi “Nhìn cái gì thế?” Cận Thời Xuyên thôi nhìn, chuyển mắt về đằng trước “Tôi đang nhìn trời hôm nay thật đẹp, xem lát về có nên chạy 3000m hâm nóng người không.” Lưu Húc méo miệng cười nhìn Lục Phương Kỳ chằm chằm “Chính trị viên à, xin cậu nói ít đi một câu được chứ?” Cận Thời Xuyên chống khuỷu tay phải lên cửa sổ xe, mắt lại chuyển sang nhìn gương chiếu hậu, nói sao vẫn cứ thấy cái người đó nhìn hơi quen quen. … Từ Lai đứng dưới tàng cây nhìn chiếc xe cứu hỏa biến mất ở ngã rẽ cuối đường, ngẩng đầu nheo mắt nhìn trời đang buổi ban trưa, bỗng dưng cười một tiếng. Nếu cô không nhìn nhầm, người ngồi ở ghế lái phụ kia chính là Cận Thời Xuyên. Chú thích *Đường cho xe chữa cháy Với các công trình lớn vài chục tầng, block chung cư, khu công nghiệp thì đường cho xe chữa cháy là điều bắt buộc phải làm về an toàn cháy nổ. Xem quy định kỹ thuật chi tiết tại link. *quần áo chữa cháy màu xanh tím than *áo phông rằn ri *Cây long não hay còn gọi là rã hương là một loại cây thân gỗ, lớn và thường xanh, có thể cao tới 20–30 m. Long não có nguồn gốc ở khu vực Đông Á, bao gồm Đài Loan, miền nam Nhật Bản, đông nam Trung Quốc và Đông Dương, tại đây người ta trồng nó để sản xuất dầu long não. Nguồn Wikipedia. Tác giả Tiểu Lộ 筱露 Thể loại Ngôn Tình, Nguồn Trạng thái Full TRUYỆN GỐC PHIM CHIẾU SÁNG CHO EM TRẦN VỸ ĐÌNH - CHƯƠNG NHƯỢC NAM ĐÓNG CHÍNHThể loại Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEMột câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ... Download ebook Thời Gian Như Hẹn TRUYỆN GỐC PHIM CHIẾU SÁNG CHO EM TRẦN VỸ ĐÌNH - CHƯƠNG NHƯỢC NAM ĐÓNG CHÍNHThể loại Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEMột câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày.– Anh gả cho em nhé!– gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện?Từ Lai Muốn trở thành người xứng với Thời Xuyên Anh chỉ là một tên Lai Không, anh là người hùng của và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành là người hùng của cô, cô là cuộc đời của gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết!

truyện thời gian như hẹn