Dưới đây là những bài văn phân tích 14 câu giữa đoạn trích "Trao duyên" Trích Truyện Kiều - Nguyễn Du hay nhất mà Kythu sưu tầm và tổng hợp được
review phim 50 sắc thái phần 2. Phim Review. Vì Muốn Con Thông Minh Đã Cho Con Ăn Th.ịt Người Suốt 10 Năm Xem phim ăn bắp Oct 18, 2022. Top 10 bài mới 1 Top 10 phim Noel hài hước, phim Giáng Sinh hay mới nhất Top 10+ những bộ truyện tranh tổng tài ngược đáng đọc nhất
50 Sắc Thái - Fifty Shades of Grey - (Chương 6) - Tác giả E. L. James Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. (Wattpad Vietnam) tập hợp
Fifty Shades - 50 Sắc Thái là phim tình cảm, tâm lý dành cho tuổi trưởng thành, được chuyển thể từ tựa truyện cùng tên của tác giả người Anh E. L. James, xoay quanh mối quan hệ BDSM theo kiểu ngôn tình, giữa Anastasia "Ana" Steele và Christian Grey. Phim gồm 3 phần: Fifty Shades of
Review Phim Danh sách 5 phim năm mươi sắc thái Hay nhất. Tóm tắt: 50 Sắc Thái (Fifty Shades of Grey) là một bộ phim 18+ Mỹ được chiếu rạp vào năm 2015. Câu chuyện trong 50 Sắc Thái bắt đầu khi cô sinh viên Anastasia Steele
50 sắc thái được mang phát minh từ câu chuyện từ tác phẩmChạng vạng. Tác đưa James đã cực kì say mê với ngưỡng mộ Chạng vạng. Do đó sau thời điểm coi chấm dứt bộ phim gửi thể năm 2008, bà sẽ hợp tác vào xem sách với viết những câu chuyện fanfic phong cách viết
oYvs. 50 Sắc Thái GIỚI THIỆU CHUNG Tác giả E. L. James Thể loại Tiểu thuyết, Văn học Mỹ, 18+ Nguồn Sưu tầm Trạng thái Hoàn thành NỘI DUNG TRUYỆN Truyện 50 Sắc Thái – Fifty Shades of Grey của tác giả là bộ tiểu thuyết kinh điển mang đến cái nhìn chân thực nhất về cuộc sống thường ngày cũng như những sinh hoạt gần gũi nhất của con người. Đó là lối sống sinh hoạt của những cặp đôi trẻ, những con người giàu có và thành đạt nhưng lại có xu hướng tình dục lệch lạc – điển hình là nhân vật Christian Grey. Anastasia Steele – cô nữ sinh đồng thời là thư ký mới của anh. Họ có những tình cảm vượt quá giới hạn của những con người bình thường… Đôi tình nhân trẻ Christian Grey – một triệu phú trẻ thành đạt, đứng đầu một tập đoàn kinh doanh đa quốc gia khổng lồ nhưng có cuộc sống bí hiểm và Anastasia Steele – cô nữ sinh hai mươi hai tuổi đầy trong sáng nhưng còn thiếu kinh trường đời. Độc giả sẽ được tham gia vào một hành trình khám phá tâm hồn đầy đau khổ của Grey với nhiều cảnh tình dục, sự đen tối và những cảnh “tra tấn” thể xác như nô lệ. Anh luôn bị dằn vặt bởi con quỷ trong sâu thẳm phần người và khát vọng kiểm soát mọi thứ trong cuộc đời mình. cập nhật audio truyện mới và hot nhất hiện nay. Các bạn muốn nghe truyện gì tiếp theo 🤔? Hãy đánh giá 5* và để lại tên truyện trong comment cho chúng tớ biết nhé! ^^ Mời các bạn nghe audio truyện full được sưu tầm bởi ️️ Truyện đã được up hoàn chỉnh. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ. 💛🧡 Cảm ơn các bạn đã lắng nghe và ủng hộ chúng tôi 🧡💛 📧 Email góp ý info 💌 Facebook
Cette page vous présente les séries des années 50 saluées par la critique et le public, diffusées à la télé, ou disponibles sur les plateformes et services de classement comprend en effet les bonnes séries des années 50 dans leur intégralité sur cette période. Vous trouverez forcément une top série des années 50à voir parmi les meilleures réalisations 1958 à 2019 - ETATS-UNIS - Epouvante-Horreur, Science-Fiction, Adaptation, Surnaturel, Futur RÉALISATION Rod Serling ACTEURS Rod Serling critique du public Série fantastique et horrifique culte des années 1960, La Quatrième dimension plonge le spectateur, à chaque nouvel épisode, dans des histoires surnaturelles angoissantes, terrifiantes et oppressantes. 1951 à 1957 - ETATS-UNIS - Comédie, Femmes, Problème de couple, Société RÉALISATION Desi Arnaz, Jess Oppenheimer, Bob Carroll Jr. ACTEURS Lucille Ball, Desi Arnaz, Keith Thibodeaux critique du public Cette sitcom met en scène les aventures de l'extravagante Lucy Ricardo qui abandonnerait volontiers son statut de femme au foyer new yorkaise pour se lancer dans une carrière artistique. Mais son époux, chef d'orchestre, ne l'entend pas de cette oreille. 1955 à 2009 - ETATS-UNIS - Série, Policier critique du public La maître du suspense nous présente de courtes et angoissantes histoires illustrant les différentes facettes du crime ordinaire. Après un dénouement surprenant et inattendu, Hitchcock conclut tranquillement l'épisode par une tirade moralisatrice empreinte, comme... voir plus 1957 à 1963 - ETATS-UNIS - Western, Far West, Chasseurs de prime RÉALISATION Herb Meadow, Sam Rolfe ACTEURS Richard Boone critique du public 1957 à 2011 - ETATS-UNIS - RÉALISATION Erle Stanley Gardner ACTEURS Raymond Burr, Barbara Hale, William Hopper critique du public Perry Mason est un brillant avocat qui, avec l'aide de son équipe, gagne de nombreux procès grâce à des méthodes novatrices. 1958 à 1963 - ETATS-UNIS - Western, Far West, Relations père fils ACTEURS Chuck Connors, Johnny Crawford critique du public The Rifleman is an American Western television program starring Chuck Connors as rancher Lucas McCain and Johnny Crawford as his son, Mark McCain. It was set in the 1880s in the town of North Fork, New Mexico Territory. The show was filmed in black-and-white, half-hour... voir plus 1959 à 1963 - ETATS-UNIS - Policier, Série, Délinquance, Gangsters/Criminels, Mafia RÉALISATION Walter Grauman ACTEURS Robert Stack, Nicholas Georgiade, Abel Fernandez Chicago, années vingt. En pleine période de prohibition, Al Capone règne en maître sur la ville. L'agent fédéral Eliott Ness s'est pourtant juré de mettre fin à l'empire d'un personnage qui semble inattaquable. Ne pouvant s'appuyer sur une police corrompue, il... voir plus 1958 à 1961 - ETATS-UNIS - Série, Western, Mercenaires, Cowboy, Chasseurs de prime RÉALISATION Josh Randall est un chasseur de primes. Ses deux crédos sont l'honnêteté et la morale. Cet homme prudent choisira d'utiliser la ruse plutôt que sa fameuse Winchester modèle 1892 calibre 40/44 à crosse et canon sciés qu'il appelle "Mare's Laig" patte de jument.... voir plus 1959 à 1965 - ETATS-UNIS - Western, Cowboy, Far West RÉALISATION Cette série de 217 épisodes raconte le voyage d'un groupe de cow-boys chargés de convoyer 3 000 têtes de bétail de San Antonio, Texas, à Sedalia, Kansas, dans les années qui suivent la Guerre de Sécession. Le groupe est dirigé par le chef de piste Gil Favor.... voir plus 1960 à 1968 - ROYAUME-UNI - RÉALISATION Ralph Smart ACTEURS Patrick McGoohan Agent secret de l'OTAN, John Drake est envoyé pour ses missions aux quatre coins du monde, partout où la démocratie est en danger... De 1960 à 1962, la série est composée d'épisodes de 24 minutes. En 1964, la série revient avec des épisodes plus longs durant 50 minutes. 1955 à 1960 - ETATS-UNIS - Drame, Millionnaire et milliardaire RÉALISATION Don Fedderson critique du public Une série d'anthologie qui pose cette question la richesse soudaine rend-t-elle la vie meilleure ? -0001 à 1958 - ETATS-UNIS - Fantastique, Super-héros, DC Comics, Adaptation de BD, Extraterrestre/Alien RÉALISATION Robert Maxwell, Whitney Ellsworth ACTEURS George Reeves, John Hamilton, Jack Larson critique du public With powers and abilities far beyond those of mortal men, Superman battles for truth and justice. -0001 à 1973 - ETATS-UNIS - RÉALISATION David Dortort ACTEURS Dan Blocker, Michael Landon, Lorne Greene critique du public Ben Cartwright est le riche propriétaire d'un ranch du nom de Ponderosa dans le Nevada. La vie au XIXème siècle est loin d'être facile. Veuf à plusieurs reprises et accompagné de ses trois fils, Ben s'efforce de lutter contre les dangers de son époque afin... voir plus -0001 à 1959 - ROYAUME-UNI - Série, Thriller, Homme invisible/Invisibilité, Suspense, Adaptation RÉALISATION Ralph Smart ACTEURS Lisa Daniely critique du public Après un accident de laboratoire, Peter Brady, un scientifique londonien, devient invisible. Devenu détective privé, il collabore également avec les services secrets britanniques, tout en continuant à mener des recherches afin de retrouver sa visibilité ».... voir plus 1954 à 1959 - ETATS-UNIS - RÉALISATION ACTEURS James Brown, Lee Aaker, Tommy Farrell critique du public Le jeune Rusty est devenu orphelin à la suite d'un raid indien. Lui et son chien fidèle Rintintin ont été adoptés comme mascotte des soldats de Fort Apache... Suivez leurs formidables aventures dans ce coffret qui réunit les épisodes de la 1ère saison en version colorisée. 1951 - ALLEMAGNE - RÉALISATION ACTEURS critique du public Alors que la Palestine vit sous le joug de Rome et de son gouverneur Ponce Pilate, Jésus et Joseph, tous deux charpentiers, vivent paisiblement. Le peuple opprimé gronde, mais Jésus refuse d'entendre son appel. Ce n'est que lorsque Joseph meurt que Jésus quitte son... voir plus
Người hâm mộ của bộ sách nóng bỏng này sẽ chắc hẳn sẽ vui mừng khi được tiếp cận câu chuyện mới từ phía chàng triệu phú trẻ tuổi Christian Grey... Ra mắt tập mới trong series '50 sắc thái'. Người hâm mộ của bộ sách nóng bỏng này sẽ chắc hẳn sẽ vui mừng khi được tiếp cận câu chuyện mới từ phía chàng triệu phú trẻ tuổi Christian Grey. Dan Brown ra mắt tác phẩm bom tấn tại Frankfurt Thái Hà Books ra mắt dòng sách mới KHÁT VỌNG VIỆT trong tủ sách Kinh tế Tác giả Tần Minh ra mắt series truyện mới 10 Cuốn sách giúp bạn thay đổi cách sống Tái bản tác phẩm Ma Văn Kháng Món quà mới dành tặng những giá trị cũ Tác giả của bộ sách đình đám 50 sắc thái, E. L. James đã tiết lộ về tập sách mới sẽ ra mắt vào tháng 11 năm nay mang tên Fifty Shades Darker as Told by Christian, trùng tên với tập 2 của bộ truyện nhưng được kể lại bằng lời của nam chính Christian Grey. Ấn phẩm mới trong series 50 sắc thái sắp ra lò. 50 sắc thái kể về câu chuyện tình đầy đam mê và dục vọng giữa cô gái trẻ Anastasia Steele và chàng doanh nhân thành đạt Christian Grey. Bộ sách đến nay gồm 3 tập chính Xám - Đen - Tự do, tất cả đều được kể bằng lời của Anastasia. Hai trên ba tập đã được dựng thành phim với hai diễn viên chính là Dakota Johnson và Jamie Dornan công chiếu rộng rãi trên khắp các nước. Bằng việc kể lại diễn biến của tập 2, 50 sắc thái Đen, cuốn sách mới của James với lời kể của Christian sẽ đào sâu hơn về những quá khứ đau thương đã xảy ra với anh. Từ đó, độc giả sẽ hiểu rõ hơn khao khát yêu thương sâu thẳm trong con người anh. Đây không phải cuốn ngoại truyện đầu tiên của bộ 50 sắc thái mà E. L. James viết. Tập 1 của bộ sách cũng đã được bà viết lại dưới góc nhìn của Grey ra mắt vào 2015. Cuốn sách đã được độc giả đón nhận khá nồng nhiệt và bán được 1 triệu bản trong tuần đầu tiên ra mắt. Tác giả E. L. James là nhà văn người Anh, nổi tiếng nhất với bộ ba 50 sắc tháivới hơn 125 triệu bản trên toàn thế giới và lập kỷ lục sách bìa mềm bán chạy nhanh nhất mọi thời đại ở Anh. Bộ phim 50 sắc thái chuyển thể từ bộ sách của E. L. James. Theo như chia sẻ của James, bộ sách được lấy ý tưởng từ câu chuyện tình người - ma cà rồng của tác phẩm Chạng vạng. Sau khi xem xong bộ phim chuyển thể năm 2008, bà đã bắt tay vào đọc sách và viết các câu chuyện fanfic đăng trên các diễn đàn và blog cá nhân. Với sự thành công qua các tác phẩm fanfic, E. L. James đã chuyển hẳn qua việc viết sách với chủ đề tình yêu và tình dục với bộ 50 sắc thái. Fifty Shades Darker as Told by Christian được chính thức ra mắt vào ngày 28/11/2017 với các phiên bản bìa mềm, sách điện tử và sách nói. Thu Hoài -
Olá, Hoje vamos comentar sobre o episódio mais engraçado de Sen Çal Kapimi na segunda temporada. O episódio mais fan-service de toda a dizi, talvez. O terceiro antes do grande finale. A emoção de estar há algumas semanas do fim, de poder fechar a cortina do espetáculo para sempre me atingiu em cheio. Nesses três últimos que faltam eu decidi fazer uma recapitulação. Aa resenha de hoje irá comentar a jornada de Serkan Bolat. O caminho que o levou até o episódio em que quase passa mal de tanto nervoso por conta de uma consulta médica de gravidez. Quanto ele mudou, minhas caras! É outro homem! Rever tudo isso me fez chorar. O bichinho sofreu! Então, vamos passear um pouco pelos 50 episódios e pelas várias fases desse príncipe encantado turco. A jornada do Papai Bolat Um homem não pode ser leal, romântico, bom de cama, um ótimo pai, rico, bonito e inteligente tudo ao mesmo tempo. Porque alguma coisa não estará certo nele. Mentira, dentro de uma história tem como você transformar o macho num santo canonizado pela igreja. A parte mais legal de se escrever é justamente criar esse universo paralelo onde existe a sua “jornada do príncipe encantado”. Serkan se tornou um homem apaixonante. Um homem que Eda ama e nós amamos também. Ele se tornou o príncipe encantado apesar de suas inúmeras falhas. Foi grande a sua transformação. Então, hoje eu gostaria de te levar numa viagem de volta ao passado. Como forma de honrar esse personagem que acompanhamos com muito carinho por mais de um ano. Existiram algumas fases na vida de Serkan Bolat que são dignas de nota. A fase Robô Bolat foi a minha preferida. No começo da dizi ele era insuportável. Um ser humano horrível de se conviver. Cheio de manias e regras. Cheio de vontades. Até que foi algemado por uma bela dama, que de tão teimosa e imprevisível mudou a vida dele para sempre. Quando você olha para o todo, a dizi teve um desenrolar enorme. Alguns momentos foram melhores que outros. A caminhada foi doida, mas foi a algum lugar. Felizmente a um final que está sendo muito bonito. Imagina como é possível que a mulher que te algemou, que te fez passar um dia infernal poderia ser no futuro a mãe de seus filhos? Filhos que ele nem queria ter porque não se imaginava pai. A vida é curiosa e divertida. Desde o primeiro episódio tivemos dicas do que iria acontecer. Eda fechando negócios para os dois, porque tem lábia para convencer até o capeta. Enquanto, Serkan segue sendo um cara estressado, mesmo que hoje seu estresse e surto seja direcionado a coisas além do trabalho. Essa foi a cena que eu mais revi do primeiro episódio. Acho que no dia que Eda algemou Serkan, no dia que ela apareceu nas luzes do holofote do auditório. Serkan sabia que ela não era qualquer mulher em sua vida. É porque na hora, a gente nunca quer acreditar. Principalmente os seres racionais. Eles dizem sempre, que deve ser coisa da cabeça deles. Justificam assim Eu estou interessado porque ela é gata. Só isso. Tem várias como ela por aí. Não, não é outra coisa além disso. Então, essa mesma mulher segue aparecendo em sua vida – cena do avião do primeiro episódio – as coincidências ficam cada vez mais esquisitas. E de repente, você está fazendo um discurso e no segundo seguinte tem uma boca beijando a sua. Serkan se impressionou, Eda ficou morta de vergonha. Mas a palavra dita e o beijo dado não volta atrás. Já era, senhoras e senhores. O famigerado Serkan Bolat armou o plano só para justificar um beijo à imprensa e manter sua imagem integra. Mas para Eda ele também falou que era por Selin, para fazer com que ela deixasse Ferit. Será mesmo? Eu lembro que num dos primeiros textos sobre Sen Çal Kapimi, que não foi uma resenha, mas um artigo. Eu disse que as regras do contrato de noivado eram como se fossem para uma namorada real oficial. Agora, depois de tantos episódios a gente sabe como é o Serkan. Ele é muito meticuloso. No começo da dizi, era frio, calculista e organizado. Muito organizado. Ele queria a Eda de namorada, sim. Mas ela também era perfeita para seus outros dois planos Separar Selin do Ferit e encobrir o escândalo do beijo. Eda era um bônus maravilhoso. Eda não precisava de um contrato que dissesse a ela como ser a namorada de alguém, mas o Serkan estabeleceu clausulas que a manteriam O TEMPO TODO COM ELE. Serkan era controlador. Então, Eda o proibiu de tocá-la. Ele não podia abraçar, nem pegar na mão dela a não ser que Eda permitisse. Só que depois de tantos episódios, a gente sabe que Serkan Bolat, quando o assunto é Eda Yildiz, consegue o que quer. Ele deu um jeito de tocar nela, sem quebrar as regras que Eda estabeleceu. Ele perguntou se ela permitia e ele foi lá e subiu o zíper do vestido amarelo. O Serkan Robô foi um dos melhores que tivemos. Essa fase tensa, de muito desejo reprimido foi, talvez, a mais empolgante para todos nós. Era tão claro o desejo de ambos, tão claro quanto a água do mar. A gente sabia que eles iam se apaixonar como dois bocós e isso era empolgante. A outra fase favorita de Serkan para mim, foi a sua versão robô romântica. Que já tinha beijado muito, mas ainda queria mais beijo. E não descansou enquanto Eda não o beijou antes de entrar em casa no episódio 12. Estou pensativa agora…se a verdade das mortes dos pais da Eda nunca tivesse sido revelada, ou, talvez, não tivesse sido conduzida por Serkan da forma que foi. Talvez, ele seria um robô romântico até hoje. Eles seriam muito felizes juntos, mas não teríamos este Serkan de agora. Eda precisava do homem de agora, não o daquela época. Já ouviu falar daqueles amores que se desencontram no passado e voltam no futuro? Eda e Serkan estavam assim, brincando de carrinho de bate bate. Quando se encontravam se separavam. Quando tudo estava bem, logo complicava. Era um beijo e cinco dias de briga. Cada obstáculo moldou e fortaleceu de forma mágica o amor dos dois. Não era para ser naquele tempo, era para ser depois que todas as feridas sarassem. “Estou apaixonado por você como um louco, Eda Yildiz.” “Nossos sentimentos são mútuos, Serkan Bolat.” Episódio 12. Então, veio a pior fase dele. A versão mais errônea de Serkan. A que ele esqueceu não somente o amor de sua vida, mas esqueceu de ser quem ele era. Eu não preciso dizer o quanto odeio essa versão dele. É a pior parte da dizi para mim. A pior! É tão ruim que não deveria nem ser citada ou analisada enquanto fase. Basta dizer que Serkan fez Eda sofrer, mas se apaixonou por ela mesmo não se lembrando. Só que vamos deixar isso de lado. Foquemos no nosso papai Bolat, a melhor e mais bonita fase desse homem. Serkan passou cinco anos de sua vida amargurado. Amando de longe a mulher de sua vida. Conformando-se com os objetos que lembravam de seu amor. Eu adoro o episódio 40 e como eles se reencontraram. Foi sem querer querendo ou porque o destino assim o quis. Amei como Serkan estava pronto para amar Eda e reparar suas burradas na época que ficou doente. Ele estava pronto para isso. Mas não para ser pai? Acho que ele sempre esteve pronto para isso, ele só não acreditava que a vida o presentearia com essa missão depois de tanto tempo. Chorei revendo isso aqui. confesso. Vejam a seguir a conversa de Eda e Serkan no 37, quando Eda achava que Serkan e Selin tinham nhanhado e ela estava grávida dele. Serkan inconformado com a recusa de Eda ao pedido de casamento, tentou de todas as formas fazer com que ela acreditasse que ele tinha intenções duradouras com ela. Então, Eda perguntou a ele sobre o futuro e Serkan o traçou de forma linda. “Para as crianças vamos abrir uma biblioteca. E vamos tentar fazê-los ler. Nossos filhos também. Eles terão muita sorte. Porque eles vão ter uma mãe como você.” “Certo. E o pai deles? Continuará a me amar?” “O pai deles sempre amará você. Ele amará até o infinito.” “Não consigo respirar sem você” “Você é o meu universo.” Episódio 37 Se não tivessem inventado a marmota do câncer, a série teria terminado de uma forma muito abrupta e sem nenhuma das lindas memórias e resgates do amor Edser. Teria sido um desastre. Não sei a quem devemos dizer obrigada por uma segunda temporada. Se a todas que levantaram hashtag, se aos produtores que ouviram o clamor das batedoras de porta, se ao diretor financeiro que viu lucro na continuidade da trama. Eu não sei, mas obrigada a todos os envolvidos. Serkan Bolat pai é o motivo pelo qual a segunda temporada teve todo o sentido de existir. Eda Yildiz mãe foi a melhor decisão da trama desde o dia em que a própria Eda mandou a Balca embora só com a camisa do Serkan no episódio 26. Uma cena de arrepiar os pelinhos do braço! Nessa segunda temporada, Serkan nos fez sair da raiva ao ódio. Do ódio ao amor em pouco mais de dez episódios. Você lembra do 43 quando Eda contou sobre a paternidade de Kiraz? De como o Serkan deixou a gente doida quando saiu sem dizer nada para Eda. Quando ficou trancado no quarto, enquanto Eda falava chorando tudo que estava sentindo. Toda a dor de anos. A gente chegou a ficar furiosa com a recusa dele. Eu fui uma. Aquela cena da praia é uma das mais incríveis da dizi. A lição de moral da Eda em cima do Serkan. O choque de realidade que ela deu nesse macho. Como ela destruiu cada um dos argumentos dele. Como assim você não quer ser o pai de Kiraz, Serkan Bolat? Lembram? Então, aquele homem que a gente pensava ser covarde, era mesmo um covarde, mas com um motivo. Ele achava que não era digno de Eda e Kiraz. Ele achava que morreria a qualquer momento. Ele estava apavorado. Preso dentro de sua maior enfermidade A hipocondria. “Eda estou contando tudo isso apenas para que você entenda minha decisão sobre Kiraz. Não posso assumir a responsabilidade por ela. Eu não poderei ser um bom pai. Porque Kiraz é perfeita. Porque você é perfeita. Você é a mulher perfeita. Desde o primeiro dia que te vi, penso em uma coisa, “Você não é digno desta mulher. Chegará o dia em que ela não será capaz de tolerar você.” Episódio 43 A lição da Eda nessa cena. Nossa tem como bater numa pessoa sem dar um tapa. Incrivel! Lembram como ele estava relutante? Como ele encheu o nosso juízo com essa atitude? Finalmente, ele entendeu que a hipocondria poderia afastá-lo de sua família. Ele tinha que vencer essa barreira e abraçar a vida. A felicidade. A paternidade. No mesmo episódio que Serkan fez a gente querer enfiar um socão na cara dele, choramos com o nosso robô papai emocionado em ver os vídeos de sua filha. Choramos com ele assumindo o seu papel vestido de astronauta da carreta furacão. Ele embarcou na maior missão de sua vida. A gente conhece Serkan Bolat e ele não sabe fazer nada pela metade. Ou ele é muito bom no que faz ou ele nem se propõe a fazer. Ele se tornou um excelente pai diante dos nosso olhos. Na resenha do episódio passado, eu até comentei que a menina é mais apegada a ele do que à Eda. Ele é um ótimo pai. Orgulho que enche os olhos de lágrimas. Revejam essas cenas após a leitura da resenha. Você vai ficar muito feliz de ver onde Serkan chegou e como valeu a pena esperar. Para se tornar um bom pai Serkan entendeu todas as inseguranças de Eda também. Como seus medos e suas decisões afetaram o modo como ela enxergava a relação dos dois. Quando ele soube que era pai da Kiraz concordou com a decisão de Eda em não ter contado sobre a menina. Porque ele iria dizer, na época, que ela abortasse. Você tem noção do quanto não foi fácil voltar a ser o homem de Eda Yildiz? Ele quebrou demais o coração dela, mas foi paciente para reconstruir tudo. Porém, deixemos para fazer essa análise da Eda no próximo episódio. Aposto que nessa cena aqui a Eda disse que ia no banheiro e o Serkan foi atrás dela. Mas eu não duvido de nada. Esse pequeno vai deixar ela doida qualquer dia desses. Agora a mudança é tão grande que ele falou tudo que Eda e a gente queria ouvir “Eu não vou deixar você nesta gravidez. Eu sempre estarei ao seu lado. Faremos tudo juntos. Vou dar banho em você, vamos ao banheiro juntos. Dormiremos juntos. Tudo… o que você comer, eu comerei também. Eu também estou grávido. Você está gravida e eu também.” Episódio 50. Eu sempre disse que o jeito certo do Serkan pagar por seus pecados é ele, se possível, sentir até as contrações junto com a Eda. Para alguma coisa “divertida” vai servir a hipocondria do Serkan. Porque até agora ela só trouxe problema. Serkan passando mal na primeira consulta médica foi incrível. Eu ri tanto. A Eda suave na nave e o Serkan suando frio, pálido, precisando que a seja aferida a pressão. Porque ele já estava indo para o espaço de tanto nervoso. No parto é capaz do bicho ter um colapso. “Você está grávido ou eu? É bom que os homens não possam engravidar. O mundo seria um inferno.” Episódio 50 Na verdade, eu achei engraçado que a Eda amou o desespero dele, mas depois de alguns surtos do marido. Já reclamou. A Eda vai dar graças a Deus que a primeira gravidez dela foi tranquila sem o doido do Serkan do lado. Porque essa segunda a mulher vai passar sete meses pensando seriamente em formas de não matá-lo. No dia que a Eda for parir, mulher. Eu não sei o que vai ser desse homem. Na primeira contração ele morre. Mentira. Se tem alguém que vai amar ser mimada, essa pessoa será a Eda. A felicidade dela não poderá ser medida. Porque a realidade é muito cruel, sabiam? A maioria das mulheres não tem um Serkan Bolat em suas vidas. Elas passam a gravidez sozinhas. Vão às consultas com a mãe, tia ou amiga. Elas não vão com o marido. Com o pai da criança. É uma dura realidade. Então, aqui nos deparamos com Serkan que ficou tonto ao saber da gravidez, que queria fazer uma festinha para avisar todo mundo. Quase teve um piripaque porque o médico atrasou seis minutos para a consulta. Até arrumou confusão com Deus e a ciência pondo em xeque o fato de que ainda não tenham inventado uma gravidez menos tão longa. Queridoh? “Realmente, não entendo. É sério, pensei sobre isso ontem à noite. A humanidade evoluiu dessa forma. Infelizmente, não posso dizer nada sobre o cérebro. Mas nosso corpo evoluiu muito. Por que ainda dura 9 meses? Como as coisas ainda podem durar tanto?” Episódio 50. Serkan é uma graça, mas faz até sentido. Como pode algo ser concebido em dez minutos e demorar 9 meses para ver a cara do rebento? É um mistério da humanidade. Grande Serkan Bolat, podia fazer uma tese de doutorado sobre isso. Tema A arquitetura do corpo humano repaginada. Melhor do que essas teorias e conceitos do Serkan sobre gravidez. É que ele pode até controlar as calorias da comida da Eda. Pode dizer para ela não carregar nada pesado. Pode até mesmo arrumar um travesseirinho para ela dormir em cada canto que quiser. Ele pode ser um pé no saco, mas ninguém supera a sua capacidade de ser surpreendente. “Comprei há muitos anos. Digo, Piril e a equipe fizeram perguntas a você. Como seria sua casa, as janelas, as cortinas, a pintura, o piso. Anotei tudo, fiz um desenho. Claro, eu não sabia, talvez seu gosto tenha mudado. Ou você mudou de ideia. Teremos um segundo filho. Então, eu não sabia quais cortinas…você desejaria, e não interferi particularmente neste assunto. Mas fiz algo na mesma sala.” Episódio 50 Eu fiz questão de lembrar a trajetória de Serkan nessa resenha para chegar aqui nesse ponto, em que o meu coraçãozinho de Serkanzete bateu apertado. Só para te dizer…que homem acima da média! Serkan se tornou nota 10! Ele preencheu todos os requisitos. Agora o único defeito dele é ser obcecado por ser o melhor homem do mundo para sua esposa. Só pode. Acima de Serkan Bolat, só Kerem Bursin. O maior medo de Serkan simplesmente desapareceu. Ele agora, mais do que nunca é digno de ser o marido de Eda Yildiz. Ela não é mais boa demais para ele. Agora não há ninguém mais perfeito para o cargo de “amor da vida da morena” do que Serkan Bolat. Eu fiquei encantada com esse plano, com a casa, com tudo organizado com antecedência. O carinho de cada detalhe dentro da residência e a exposição dessa surpresa no momento certo. Foi tudo muito bem pensado. Sabe, Serkan não tem nada de mágico. A gente chama por “convenção literária” que ele é um príncipe encantado. Mas o que ele fez pela Eda qualquer homem poderia fazer por uma mulher. Eles só simplesmente não fazem. Rico ou pobre. Trabalhando duro das seis às sete. Não importa. Se você realmente quer fazer alguém feliz, você dá um jeito. O presente que Serkan deu para Eda e que ela mais ama, não é feito de ouro, nem prata. É uma palheta de guitarra. O presente que Serkan mais valoriza é um livro que Eda deu para ele O Pequeno Príncipe. Não tem nenhum mistério. Nem mágica. Para ser feliz não é preciso de nada além de amor e esperança. O resto vem. Pode ter certeza que vem. O telefone sem fio Para finalizar a resenha eu trago para vocês esse tópico para te ajudar a entender a fofoca que correu solta aqui dentro desse episódio. Porque a fofoca criou tanta perna que nem eu sabia mais o que era e o que não era real. Então, vamos juntos tentar entender o fio narrativo dessa palhaçada. Antes disso, eu queria levantar uma questão. Quem é Erdem? Onde vive? O que come? Como se reproduz? Quem é sua família? Seria ele um gnomo? Um anjo da guarda atrapalhado? Porque, nesse episódio, eu tive a leve impressão de que ele não é normal. Calma, eu sei que ele não é normal. Mas ele é muito aleatório dentro da história e mesmo assim está em todos ou quase todos os momentos cruciais do enredo. Esse ator é incrivel! Nesse episódio, ele apareceu nos lugares só para fofocar, para colocar lenha na fogueira. Ele não entendeu nada do que estava acontecendo, mas ainda assim tirou suas próprias conclusões e saiu aumentando para Deus e o mundo as histórias que havia escutado. Então, se eu fosse a Ayse, faria Erdem ser um anjinho da guarda atrapalhado para honrar ele como o causador do caos. Se você parar para pensar ele está metido em tudo…que deu errado dentro da Dizi. Ele tenta ajudar, mas não dá certo. Quem sabe não seja por isso que no episódio 28 ele quis tanto um abraço do Serkan. Ele fez as coisas erradas, mas foi tentando acertar. Coitado. De onde vem Erdem? E se nem mesmo o Engin saiba de onde ele é? Do jeito que o Engin é outro leso. Bem capaz dele nem saber como e de que forma esse doido conseguiu continuar trabalhando para eles todo esse tempo. Então, eu, como uma boa fofoqueira que sou, irei resumir o que aconteceu no episódio, mas do meu jeitinho. Vamos lá! Aconteceu que estava tendo uma promoção na C&A da Turquia. Eda e Pinar compraram a mesma mochilinha. Por ocasião magistral do destino elas usaram a mesma mochila rosa, no mesmo dia! Só que esse não era um dia qualquer. A Art Life voltou das cinzas e agora sem nenhum empregado. Para mostrar a uma potencial cliente que eles são bons no que fazem. Piril e Engin pediram ajuda de todos os outros amigos e conhecidos. Eles iam fingir ser arquitetos da nova Art Life. Só que isso não ia dar certo. De jeito nenhum. A gente sabe que quando esse elenco se reúne é treta na certa. Se antes ninguém trabalhava na Art Life, agora ninguém vai trabalhar MESMO. Com o escritório parecendo feira de bairro era obvio que haveria uma confusão com as mochilas de Pinar e Eda. A tal da cliente era conhecida da Aydan e para evitar confusão a mamãe de Serkan quis debandar-se. Só que ela é outra lesa e não pegou a chave de casa, então, Kerem solicito falou que Pinar tinha em sua bolsa chaves sobressalentes. Foi nesse momento que Seyfi abriu a bolsa errada, porque veja, a da Pinar caiu. A mão do anjo empurrou a bolsa e ela caiu. A que ficou sobre a bancada foi justamente a da Eda. Com exames de gravidez, ácido fólico e um monte de outras receitas. Em suma, Seyfi viu os exames e descobriu que a garota estava grávida. Só que o fuxiqueiro do Erdem entendeu tudo errado. Não sei de que forma ele associou o exame na bolsa da Pinar com a Aydan. Agora veja uma presepada dessa. Desde o momento que soube disso Erdem surtou. Já ouviu falar que cabeça vazia é oficina do capiroto? Pois o próprio atiçou esse maluco e ele passou o episódio inteiro inventando história em cima de história. Como todo mundo se conhece. Erdem saiu espalhando que Aydan estava grávida. Só que lembram da bolsa da promoção da C&A? Eis que a Melo foi buscar a da Eda porque dentro dela tinha algo que a Ayfer queria, mas essa era a bolsa de quem? Da Pinar. Dentro dela havia remédios contra ansiedade e depressão. Então, Melo e Ayfer deduziram que eram da Eda e quem estava ouvindo tudo de soslaio? O Erdem. As duas se preocuparam com a Eda e associaram a sonolência dela com essa enfermidade. O caos na dizi e Eda zzzzzzz Em outra sala da Art life, Seyfi contou para a Aydan que tinha encontrado os exames de gravidez na bolsa da Pinar. E Aydan que é exagerada e nervosa se desesperou com a possibilidade da sobrinha estar grávida. Erdem, que como eu disse, estava surgindo do nada. Chegou perto de Kerem, que estava vendo o desespero de Aydan de longe, e avisou Aydan está grávida e Eda está deprimida. Com tudo isso acontecendo e as pessoas surtando. A dona Nuray desistiu da parceria. Como iria se associar com um bando de louco? A fofoca foi mais importante que o trabalho na empresa. Como sempre. Nova Art Life, velhos costumes. Enquanto isso Serkan e a pequena Kiraz brincaram de fazer mágica, Melo e tia Ayfer chegaram no momento certo e pensaram “Eles estão tentando fazer a Eda sorrir. Ela está deprimida mesmo!”. Ayfer fala com Serkan e os dois se comunicam em códigos. Um falando da gravidez e a outra da depressão. Aposto que o Erdem estava atrás da moita ouvindo isso também. Eda emotiva pela gravidez começou a chorar com todo o carinho e amor de sua filha e marido. Mas ninguém entendeu desse modo. Ela está chorando porque está depressiva, foi isso que deduziram. Do outro lado da cidade, o pobre do Kerem não sacou porque a dona Aydan estava falando de casamento para ele. Justo para ele. Imagina essa confusão. Não de pode mais comer em paz nessa série, não é Eda? Coitada. DEixa a menina comer! Nesse meio tempo Eda estava comendo dois búfalos e um cavalo e todo mundo começou a fiscalizar o que entrava na sua pancinha de grávida. Pior mesmo foi o Serkan que mandou wpp para o médico tamanha duas horas da manhã perguntando se a Eda podia comer o tal do Tahine. Eu fico imaginando o pobre do médico só aturando o Serkan porque ele é rico e está gastando uma fortuna com esse pré-natal. Porque só ganhando muito para aturar um mala como o Serkan. “Serkan, você mandou uma mensagem ao meu médico novamente no meio da noite? Você quer me deixar louca? A partir de agora, sem a minha permissão você não vai mandar recado para o médico, está bem, Serkan Bolat?” Episódio 50 Em meio a essa confusão está Piril tentando salvar a empresa. Enquanto, Serkan está ocupado engolindo mil duzentas enciclopédias sobre gravidez. Piril está há noites sem dormir pensando em como fazer o negócio deslanchar. Mas seu marido, o Engin está sendo… Bom, o Engin. Veja que curioso, Eda que passou metade do episódio dormindo e a outra comendo, foi quem conseguiu a parceria com a sra. Nuray. Palmas para Eda Yildiz! O que seria deles sem ela? Serkan foi dar um de Paulo Freire da arquitetura, mas mandou Pinar fazer uns levantamentos para a nova Art Life. Só que ela não trouxe só o material da empresa, ela trouxe fofoca. Pinar que recebeu a notícia de primeira mão de seu namorado Kerem, contou tudo para Eda, Piril e Engin Aydan está grávida. Calma, que tem mais coisa. Porque se eu sou fofoqueira raiz, eu vou contar nos mínimos detalhes. A sra. Nuray foi tomar um café com biscoito onde? Na cafeteria do Bubassauro. Eda explicou todas as coisas, a dificuldade da empresa, até mesmo o seu sono demasiado. A mulher ficou toda feliz em saber que Eda estava grávida e até disse que a filha dela estava grávida também. Eda, então, disse que… elas podiam se consultar com… o médico dela que é chamado… CENK! Agora, imagina quem ouviu esse nome? Ayfer e Melo que já acharam que Eda estava falando do bosta de cavalo do ex-namorado dela. Socorro! Imagina o desespero delas mulher? Eda falando do Cenk dizendo que ainda é amiga do cara só para sustentar a mentira sobre a gravidez. Deus que me defenda! Esquece o Cenk, Ayse! Calma, que piora. Aydan fez um procedimento estético para ficar mais bonita para o jantar em que conheceria a sua sogra. Só que…menina, deu tudo errado e ela ficou como se tivesse levado um choque. A cara toda deformada e o pior que não tinha um amigo para avisar o mico. Todo mundo rindo pelas costas da mulher. Eu me diverti muito assistindo isso porque eu ia fazer igual. Eu não ia falar com dó da pessoa se espantar e ia ficar rindo. Sabe aquelas pessoas que vê o outro caindo e acha graça? Tipo isso! Vamos a recapitulação dessa fofoca, para caso você se perdeu com tantas palavras Aydan está gravida. Pinar está grávida. Eda está depressiva Erdem é um cavalo. Kiraz é a mafiosa do sorvete. Eda e Serkan chegaram para o jantar familiar e tiveram que ser subornados pela filha que já tinha descoberto que a mãe estava esperando um bolatinho. Chocolate e quatro bolas de sorvete silenciaram essa bandida de cinco anos. Essa garota é muito filha da Eda e Serkan, pelo amor de Deus. Essa garota quando crescer vai dominar o mundo, escuta o que eu estou dizendo. Nesse meio tempo quem apareceu? Ele mesmo Erdem. Ele entrou no quarto da Aydan pela porta e saiu pela janela fofocando que Eda estava depressiva. Minutos depois o macho estava em cima de uma arvore ouvindo a Melo falar que estava com Burak para a tia Ayfer. Como Erdem parou nessa árvore? Não, pior, como que a Aydan e Seyfi acharam que Eda estava tendo um caso com o Cenk? Logo o Cenk? Bom, agora vamos à parte onde essa confusão se resolve. A vovó de Serkan deduziu que Aydan estava grávida e como todo mundo achava que Aydan estava mesmo. Ficaram incentivando que ela falasse a verdade. Corta para o fato de que Serkan a essa altura já estava quase se abraçando do pé do anjo. Pedindo socorro porque não podia ter um filho e um irmão da mesma idade. Aydan pressionada contou que quem estava mesmo grávida era a pobre da Pinar. Todos se voltaram para o Kerem que também quase morreu nessa hora, mas jurou de pé junto que não tinha rolado o acontecido com a garota.. A vovó confusa olhou para o povo louco na mesa e perguntou “Já que a sra. Aydan não está grávida. Onde está seu filho?” Episódio 50 Então, ela descobriu que, na verdade, que o filho de Kemal é Serkan Bolat. O lindo e gostosinho neném Serkan Bolat. Só que Eda não aguentou a palhaçada e começou a sorrir. Aydan não gostou e jogou na roda o tal do Cenk que mora na Itália. Ayfer se ofendeu e começou a brigar. A vovó de Serkan não entendeu coisa com coisa. Quem era Cenk, quem era Pinar. E o Erdem olhou para ela e comentou “Vovó, vê em que tipo de família você pertence? O que é isso?” Episódio 50 Então, Eda sábia em seus saltos altos resolveu a confusão. Todos os mau entendidos tinham surgido por conta do boca de sacola do Erdem. Serkan ficou furioso! Foi atrás de matar o Erdem, mas o bicho caiu na piscina. Seyfi foi para socorrer o patrão e empurrou ele para dentro da água. Os três mergulharam na piscina achando graça. Era isso que a Eda pensou que aconteceria no episódio 4 de Sen Çal Kapimi, gente. Mas o Serkan não colaborou na época. Então, depois de toda essa confusão Eda e Serkan finalmente revelaram que quem estava prenha era a Eda. Não Aydan, muito menos a Pinar. A cegonha visitou o casal Bolat. Não tinha como ser de outra forma com esse povo, não é gente? Uma coisa simples virou um bicho de sete cabeças. Não foi o que Serkan disse para Eda no episódio 12 “ Deixe queimar! O caos é bom, vai nos tornar mais fortes”. Realmente. Eda e Serka são muito fortes. Só eu acho que não sou tão forte assim para me despedir deles na semana que vem. Beijos, Até mais! Agradecimentos SenÇalKapimiBR Romancesturcos Cineturquiabr Mturcosbr ATB BONUS 45, 00 na promoção. Olá, gostou da minha resenha? Que tal adquirir meu livro na Amazon? Você vai estar me ajudando e desfrutando de uma história que vai te fazer muito feliz! Tão feliz quanto o episódio 50 de Sen Çal Kapimi.
_Tôi bực dọc càu nhàu với chính mình trong gương. Mớ tóc khốn kiếp – sao không thể vào nếp thế này, cả Katherine Cavanagh nữa, lăn ra ốm đúng hôm nay đẩy tôi vào thế kẹt cứng. Lúc này, đúng ra tôi đang phải ôn thi cuối kỳ, tuần sau thi rồi, thế mà tôi lại đang đứng đây, cố chải cho tóc vào nếp. Mình sẽ làm được. Mình sẽ làm được. Vừa lầm bầm như đọc mật chú, tôi vừa cố thêm một lần nữa chải lại mái tóc rối tung. Bực bội hướng mắt lên kính, tôi thấy một đứa con gái nhợt nhạt, tóc nâu, đôi mắt xanh, to quá khổ so với khuôn mặt, cũng đang trân trân nhìn lại mình. Thua. Đành chọn giải pháp khả dĩ nhất là buộc mái tóc ương bướng thành đuôi ngựa, hy vọng trông mình cũng tương đối tươm và tôi là bạn cùng phòng. Kate chọn đúng hôm nay trong tất cả các ngày để bị cúm và nằm bẹp dúm. Cuộc phỏng vấn với tay trùm siêu công nghiệp nào đó mà cô ấy đã dày công sắp xếp cho tờ báo sinh viên, Kate không thể đi được. Vậy là tôi buộc phải tự nguyện đi thay. Tôi đang chạy nước rút kỳ thi cuối khóa, phải hoàn thành một tiểu luận và đúng ra chiều nay phải ở chỗ làm, thế mà rốt cuộc tôi sắp phải lái xe 165 dặm xuống Seattle để gặp tay CEO lạ hoắc huơ nào đó của Tập đoàn Kinh doanh Cổ phần Grey. Là một doanh nhân có cỡ và hơn nữa, lại là nhà tài trợ lớn cho trường tôi, thời gian của ông ta hẳn nhiên quý báu rồi – chắc chắn là quý hơn của tôi – thế mà ông ta vẫn thu xếp cho Kate một cuộc phỏng vấn. Trên cả tuyệt vời, như Kate từng reo lên. Khỉ gió mấy hoạt động ngoại khóa của nó!Kate đang nằm ỉu xìu trên trường kỷ phòng khách."Ana, tớ xin lỗi. Mất chín tháng tớ mới sắp xếp được buổi phỏng vấn này. Nếu đổi lịch, lại mất thêm sáu tháng nữa, mà lúc đó tụi mình ra trường rồi còn đâu. Tớ là biên tập viên, tớ không thể bỏ qua cơ hội này được. Giúp tớ với nhé."Kate năn nỉ bằng cái giọng viêm họng khào khào. Sao Kate có thể làm được vậy nhỉ? Ngay cả khi ốm, trông Kate vẫn cứ yểu điệu và rạng rỡ, mái tóc hung vẫn ngay nếp và cho dù đang sưng đỏ, giàn giụa nước mắt, đôi mắt xanh biếc của Kate vẫn sáng long lanh. Tôi cố nuốt cho trôi sự nhiệt tình đầy miễn cưỡng của mình."Biết rồi, tớ đi đây, Kate. Cậu vào giường đi. Cậu muốn uống NyQuil hay Tylenol?""Cho tớ NyQuil. Đây là danh sách câu hỏi và máy ghi âm. Chỉ cần nhấn ghi âm ở đây. Ghi chú nữa nhé, tớ sẽ cần cả ghi chú nữa.""Tớ có biết gì về ông ta đâu." Tôi nhấm nhẳng, càng giấu càng lộ ra sự khổ sở đang dấy lên trong lòng."Có danh sách câu hỏi mà, không sao đâu. Đi nào. Đường xa đấy. Tớ không muốn cậu đến trễ đâu.""Được rồi, tớ đi đây. Trở lên giường đi. Tớ nấu súp rồi đấy, khi nào ăn cậu hâm nóng lên nhé." Tôi nhìn Kate trìu mến. Chỉ có cậu mới khiến tớ làm việc này đấy nhé, Kate."Ừ, tớ biết rồi. Chúc may mắn. Và cảm ơn nữa Ana, vẫn như mọi lần, cậu là ân nhân cứu mạng tớ."Xốc ba lô lên vai, tôi nặn ra một nụ cười với Kate rồi ra khỏi cửa, đi về phía chiếc xe. Không thể tin là cuối cùng Kate lại có thể thuyết phục tôi làm việc này. Thật ra, cô ấy có thể thuyết phục bất cứ ai làm việc gì. Kate sẽ là một phóng viên xuất sắc. Cô ấy nói năng lưu loát, mạnh mẽ, đầy thuyết phục, sẵn sàng tranh luận, xinh đẹp – và hơn hết, cô ấy là bạn thân, rất thân của thông thoáng khi tôi bắt đầu đi từ Vancouver, Washington ra cao tốc Liên bang số 5. Vẫn còn sớm và đến hai giờ chiều nay, cái hẹn ở Seattle mới bắt đầu. May nhờ Kate cho mượn chiếc Mercedes CLK thể thao chứ nàng Wanda, chiếc VW Beetle cũ của tôi, đến kịp giờ là may. Đi với Merc quả là thú vị, đạp chân ga và lướt băng băng qua những dặm đến của tôi là trụ sở chính tập đoàn quốc tế của ngài Grey. Đó là một cao ốc đồ sộ, hai mươi tầng toàn kính và thép, quả là óc tưởng tượng siêu thực tế của kiến trúc sư, trước cửa chính cũng ốp kính là chữ "TÒA NHÀ GREY" khắc sắc sảo trên thép. Tôi đến nơi lúc hai giờ thiếu mười lăm, nhẹ nhõm đã đúng giờ và lọt vào một đại sảnh đồ sộ, toàn sa thạch trắng, kính và sau chiếc bàn, cũng thuần sa thạch, một phụ nữ trẻ tóc vàng, quyến rũ và khá đỏm dáng, mỉm cười niềm nở. Tôi chưa từng thấy chiếc áo khoác sẫm màu nào tinh tươm đến mực ấy phối với sơ mi trắng. Cô ta cực kỳ chỉn chu."Tôi đến gặp ngài Grey thay cho Katherine Kavanagh, tôi là Anastasia Steele.""Chị vui lòng đợi giây lát."Cô khẽ nhướng mày, còn tôi, ngượng ngập đứng trước mặt. Tôi bắt đầu ước gì mình đã mượn chiếc áo nỉ lịch sự của Kate thay vì chọn chiếc áo khoác xanh hải quân thế này! Phải cố lắm tôi mới mặc được chiếc váy duy nhất, đôi bốt cao cổ màu nâu rất bền và áo khoác len xanh. Tôi cho đó là một bộ khá lịch sự. Tôi đưa tay vuốt lại lọn tóc lòa xòa bên tai, gắng tỏ ra rằng cô gái kia không hề làm mình bối rối."Cuộc hẹn của cô Kavanagh đã được sắp xếp xong. Chị vui lòng ký tên vào đây. Thang máy cuối cùng phía tay phải, mời nhấn tầng hai mươi." Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng, rõ ràng rất hài lòng, trong khi tôi ký trao cho tôi tấm thẻ đeo đóng chữ "Khách mời". Tôi không thể tắt nụ cười xã giao. Tôi chẳng hợp với những chỗ này chút nào. Chẳng có gì thay đổi. Tôi nén tiếng thở dài. Cảm ơn cô tiếp tân, tôi đi qua hai anh chàng bảo vệ đồng phục đen, ăn mặc trăm lần lịch sự hơn tôi, và bước vào thang máy đưa tôi lên tầng hai mươi với với tốc độ kinh ngạc. Cánh cửa trượt mở ra, tôi lại đối diện với một đại sảnh khác – cũng toàn kính, toàn thép và toàn sa thạch trắng. Lại một cô tiếp tân khác, tóc vàng, sau chiếc bàn sa thạch, trang phục hai màu đen trắng hoàn hảo, đứng lên chào."Cô Steele, xin mời ngồi đợi ở đây." Cô hướng tay sang khu vực ghế ngồi bọc da sau những chiếc ghế chờ trắng là một gian phòng họp rộng thênh thang, tường bằng kính, chiếc bàn họp bằng gỗ sẫm màu cũng to thênh thang, xung quanh xếp ít nhất hai mươi chiếc ghế họp đồng bộ. Cửa sổ suốt từ sàn đến trần, từ đây có thể nhìn ngút đến đường chân trời thành phố, lướt trên cả Seattle xuôi đến tận Sound. Ngoạn mục, tôi ngẩn ra mất một lúc. Chao ngồi xuống ghế, rút danh sách câu hỏi ra khỏi ba lô, nhìn lướt qua một lượt, trong bụng rủa thầm Kate chẳng đưa cho mình tiểu sử tóm tắt. Tôi có biết gì về người đàn ông sắp phỏng vấn đâu. Ông ta có thể chín mươi tuổi mà cũng có thể ba mươi. Thiếu thông tin khiến tình trạng càng thêm phức tạp, tôi bồn chồn không thể kiềm chế nổi sự lo lắng. Những cuộc phỏng vấn mặt đối mặt vẫn làm tôi lúng túng, tôi thích thảo luận nhóm hơn, để tôi có thể lẩn vào đâu đó ở cuối phòng. Thật lòng mà nói, tôi vẫn thích nhóm của mình, đọc tiểu thuyết cổ điển Anh và nằm xoài trên ghế thư viện chứ không phải ngồi, căng thẳng trong một tòa lâu đài khổng lồ toàn đá và kính thế tự nhìn lại mình một lượt. Cố lên, Steele. Dựa vào tòa nhà này, tối giản và hiện đại, tôi đoán Grey khoảng bốn mươi tuổi vừa người, rám nắng, tóc sáng màu như nhiều nhân viên khác ở một phụ nữ thanh lịch, tóc vàng, trang phục hoàn hảo bước ra khỏi cánh cửa lớn bên phải. Có chuyện gì với những phụ nữ toàn bích tóc vàng thế này? Cứ như thể cả thị trấn Stepford đều tề tựu về đây. Hít sâu vào một hơi, tôi đứng dậy."Cô Steele?" Người phụ nữ tóc vàng hỏi."Vâng." Tôi hắng giọng. "Vâng." Đúng rồi, phải thế chứ, nghe tự tin hẳn."Ngài Grey sẽ gặp cô trong ít phút nữa. Tôi cất áo khoác giúp cô nhé?""Ồ, vâng." Tôi trút mình ra khỏi chiếc áo khoác."Cô đã yêu cầu nước giải khát chưa ạ?""À, không cần." Trời ạ, hình như Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Nhất vừa gặp rắc rối rồi?Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai ngồi bên bàn cau mày với cô gái trẻ rồi hướng sự chú ý sang tôi."Cô dùng trà, cà phê hay nước?""Cho tôi cốc nước. Cảm ơn." Tôi nhỏ nhẹ."Olivia, một cốc nước mời chị Steele nhé." Giọng cô ta lạnh lùng. Olivia tức tốc bước đi và biến mất sau một cánh cửa ở mặt bên kia tòa nhà."Thành thật xin lỗi, cô Steele, Olivia là nhân viên thực tập mới. Xin mời ngồi. Ngài Grey sẽ xong việc trong năm phút nữa."Olivia trở lại với một cốc nước đá."Xin mời chị.""Cảm ơn."Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai gõ gót giày rảo bước dọc chiếc bàn rộng, những hồi âm vang vọng từ sàn mặt sa thạch. Cô ngồi xuống, còn cả hai bọn họ tiếp tục công lẽ ngài Grey này chỉ thuê nhân viên tóc vàng. Trong khi tôi đang nghĩ lan man xem chuyện đó có hợp pháp không thì cửa văn phòng bật mở, một người đàn ông gốc Phi với mái tóc xoăn đặc trưng, cao lớn, ăn bận thanh lịch, khá hấp dẫn, vụt bước ra. Đến giờ thì tôi khẳng định là mình đã hoàn toàn chọn nhầm trang ta quay lại nói với cánh cửa."Tuần này golf nhé, Grey?"Tôi không nghe thấy câu trả lời. Ông ta quay nhìn tôi, mỉm cười, khóe mắt đen khẽ nheo lại. Olivia nhảy dựng lên, nhấn gọi thang máy. Cô này có vẻ lúc nào cũng sẵn sàng nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi. Trông cô ta còn căng thẳng hơn cả tôi."Tạm biệt các quý cô." Ông ta vừa nói vừa bước qua cửa thang máy."Cô Steele, ngài Grey sẽ gặp cô ngay. Mời đi theo tôi." Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai nói. Tôi bấn loạn đứng dậy, cố sức trấn tĩnh thần kinh. Khoác ba lô lên, để ly nước lại, tôi cố bước đến cánh cửa đang hé mở."Không cần gõ cửa đâu, mời cô cứ vào." Cô ta mỉm cười tử đẩy cửa, loạng choạng vấp chân mình và ngã chúi vào lần tồi tệ – tôi và cả cái tính hậu đậu này nữa. Trên lối vào văn phòng của Grey, tôi xuất hiện trong tư thế hai tay và đầu gối chống trên mặt sàn. Chợt một vòng tay nhẹ nhàng, đỡ lấy tôi, dìu đứng dậy. Ngượng chín người, quỷ tha ma bắt cái sự vụng về của tôi. Tôi đành trân mặt ngước nhìn lên. Trời ạ – anh ta trẻ tôi đã đứng lên ngay ngắn, anh ta chìa tay về phía tôi, bàn tay với những ngón thanh thoát"Cô Kavanagh. Tôi là Christian Grey. Cô không sao chứ? Cô ngồi xuống đây nhé?"Quá trẻ – quyến rũ nữa, cực quyến rũ. Anh ta dong dỏng, bộ quần áo màu xám may rất khéo, sơ mi trắng, cà vạt đen, mái tóc màu đồng sẫm và đôi mắt xám nhạt, thăm thẳm kín đáo nhìn tôi. Tôi lạc giọng mất một lúc."Ưm, vâng." Tôi lí nhí. Nếu người đàn ông này ngoài ba mươi, thì tôi không phải là Ana nữa. Vẫn cò trong cơn choáng váng, tôi đưa tay bắt tay anh ta. Khi các ngón chạm nhau, một cơn run bắn kỳ lạ chạy dọc người tôi. Như điện giật. Tôi chớp mắt liên tục, nhịp tim cũng dồn dập như chớp mắt."Cô Kavanagh bị ốm, cô ấy cử tôi đi thay. Hy vọng ngài không phiền, ngài Grey.""Và cô là?"Giọng anh rất ấm, dường như thân thiện nhưng rất khó đoán những gì phía sau cung cách điềm tĩnh ấy. Có thể anh ta quan tâm đến câu trả lời, cũng có thể trên hết, chỉ hỏi vì lịch sự."Anastasia Steele. Tôi học văn học Anh với Kate, ưm, Katherine, ưm, với cô Kavanagh ở WSU Vancouver.""Ra thế." Anh ta đáp tưởng mình vừa thoáng thấy bóng một nụ cười trên khuôn mặt Grey nhưng không chắc."Mời cô ngồi." Anh ta đưa tay mời tôi đến bộ ghế hình L, bọc da phòng quá rộng nếu chỉ cho một người. Một chiếc bàn gỗ sẫm, kiểu dáng hiện đại, sáu người có thể ngồi ăn thoải mái kê trước một khung cửa sổ kịch trần. Một bộ bàn ghế thấp đồng bộ với bộ bàn họp. Mọi thứ còn lại đều trắng, từ trần, sàn đến tường, ngoại trừ một bức tranh lắp ghép ba mươi sáu chiếc, xếp vuông vắn treo trên bức tường phía cửa. Những bức họa tinh tế kỳ lạ – mỗi cái chỉ là một bức tĩnh vật tầm thường, xoàng xĩnh nhưng khi đặt bên nhau, tất cả khớp lại với độ chính xác tuyệt đối như ảnh chụp. Khi phối lại, những bức tranh ấy làm người ta rung động."Của một nghệ sĩ địa phương ấy mà, Trouton." Grey nói khi bắt gặp ánh nhìn của tôi."Tuyệt vời quá. Những vật tầm thường trở nên phi thường." Tôi rụt rè, bị choáng ngợp bởi cả bức tranh lẫn chủ nhân của nó. Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú."Hoàn toàn đồng ý, cô Steele." Anh ta đáp, giọng rất mỏng và không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy mình đỏ hẳn với những bức tranh, phần còn lại của gian phòng lạnh lẽo, tinh tươm và đơn giản. Tôi tự hỏi nếu gian phòng này phản ánh cá tính của thần Adonis, ai sẽ là người đang lún mình duyên dáng trên những chiếc ghế bọc da trắng đối diện tôi kia. Tôi lắc đầu, cố đẩy những ý nghĩ lung tung ra ngoài và tập trung vào những câu hỏi của Kate. Việc tiếp theo tôi làm là bật máy ghi âm nhưng chẳng hiểu sao cả hai lần đều lóng ngóng làm rơi máy xuống bàn. Grey chẳng nói gì, anh ta chỉ kiên nhẫn chờ, ít ra là tôi mong thế bởi càng lúc tôi càng ngượng nghịu và luống cuống. Khi tôi thu hết can đảm để nhìn lên, tôi thấy anh ta đang quan sát mình, một tay bỏ thõng theo người, một tay chống cằm, ngón trỏ dài gác nhẹ lên môi. Tôi đoán anh ta đang cố nén một nụ cười."Xin… xin lỗi." Tôi lắp bắp. "Tôi chưa sử dụng máy bao giờ.""Cứ tự nhiên, cô Steele." Anh đáp."Ngài cho phép tôi ghi âm cuộc nói chuyện nhé?""Sau bao nhiêu phiền phức với cái máy nãy giờ, giờ cô lại xin phép tôi?"Tôi đỏ mặt. Anh ta đang trêu mình? Lạy trời là thế. Tôi chớp mắt nhìn Grey, không biết phải nói gì nữa, có lẽ thấy tội nghiệp cho tôi, anh ta dịu giọng."Tôi không phiền đâu.""Kate, ý tôi là cô Kavanagh, có cho ông biết mục đích sử dụng bài phỏng vấn này rồi chứ?""Vâng. Tôi sẽ trao bằng tốt nghiệp năm nay, bài viết này để đăng trên số báo tốt nghiệp của sinh viên ngành báo chí."Ồ! Tin mới! Tôi tạm bị hút vào suy nghĩ rằng một người nào đó, không lớn hơn mình là mấy – ừm, chỉ hơn chừng sáu tuổi hoặc khoảng đó, ừm, nhưng cực kỳ thành công – sẽ trao bằng tốt nghiệp cho mình. Khẽ cau mày, tôi cố xoay sở để tập trung trở lại công việc."Vâng, tốt quá." Tôi chật vật nuốt nước bọt. "Tôi có vài câu hỏi, thưa ngài Grey." Tôi vuốt lại lọn tóc lòa xòa bên tai."Mời cô."Anh ta đáp, không chút cảm xúc. Anh ta đang cười mình. Hai má tôi nóng bừng lên khi nhận ra điều đó, tôi ngồi thẳng lên, mở rộng vai để cố sao trông mình có vẻ cao lớn và vững chãi. Nhất nút "start" trên máy ghi âm, tôi đang cố tỏ ra thật chuyên nghiệp."Ngài còn khá trẻ để tích lũy được cả một đế chế như thế này. Nhờ đâu ngài có được thành công ấy?Tôi liếc nhìn lên Grey. Nụ cười anh ta vẫn rộng mở nhưng khuôn mặt thoáng vẻ thất vọng."Kinh doanh là vấn đề con người thôi, cô Steele ạ, và tôi rất giỏi đánh giá con người. Tôi biết cách con người phản ứng, biết điều gì làm họ thăng hoa và điều gì không, cái gì gợi cảm hứng cho họ và làm sao để kích thích họ. Tôi thuê những người xuất chúng và chi trả hậu hĩnh." Anh ta ngừng một chút, dừng cái nhìn màu xám vào tôi. "Tôi tin rằng để thành công, dù với bất cứ dự án nào, người ta phải làm chủ được những dự án đó, biết nó tường tận từ trong ra ngoài, thấu hiểu từng chi tiết. Tôi làm việc cật lực, vô cùng cật lực vì điều đó. Tôi đưa ra quyết định dựa trên tính hợp lý và các dữ kiện. Tôi cũng được thiên bẩm bản năng có thể bắt được và nuôi dưỡng những ý tưởng tuyệt vời, những con người tuyệt vời. Điều cốt yếu luôn là những con người tuyệt vời.""Biết đâu chỉ là may mắn."Câu này không có trong giấy của Kate – nhưng anh ta ngạo mạn phát sợ. Đôi mắt Grey lóe lên ánh ngạc nhiên."Tôi không tán đồng chuyện may mắn hay cơ hội đâu, cô Steele. Càng chăm chỉ làm việc, tôi càng có nhiều may mắn. Đó kỳ thực là chuyện chọn đúng người cho đúng nhóm cũng như định hướng năng lượng của họ. Tôi nghĩ đó chính là điều Harvey Firestone nói Sự trưởng thành và phát triển của con người đồng nghĩa với niềm ham muốn tột đỉnh được lãnh đạo’.""Ngài nói nghe như một người bị chứng nghiện kiểm soát." Những từ ấy trôi tuột ra khỏi miệng trước khi tôi kịp tự chủ."Ồ, tôi đang tập kiểm soát mọi thứ, cô Steele."Anh ta đáp, nụ cười không gợn chút hài hước, ánh mắt nhìn điềm tĩnh, không cảm xúc. Tim tôi đập mạnh, mặt lại đỏ lựng sao người đàn ông này lại gây cho mình những tác động đáng sợ thế này? Vẻ ngoài trên mức ưa nhìn chăng? Cái cách đôi mắt anh ta lóe lên khi nhìn tôi? Cách anh ta chống ngón trỏ lên môi dưới? Làm ơn đừng làm thế với tôi nữa."Ngoài ra, quyền lực vĩ đại được khơi dậy bằng cách biết giữ lấy niềm mơ mộng thầm kín rằng mình được sinh ra để kiểm soát mọi thứ." Anh ta nói tiếp, giọng thật nhẹ."Ngài có cảm thấy mình sở hữu một quyền lực vĩ đại?" Chứng nghiện kiểm soát."Bốn mươi ngàn người đang làm thuê cho tôi, cô Steele. Điều đó mang đến cho tôi ý thức trách nhiệm nhất định – quyền lực, nếu cô muốn gọi thế. Nếu bỗng tôi quyết định không thích kinh doanh viễn thông nữa và bán công ty, hai mươi ngàn người sẽ lâm vào cảnh phải thế chấp các khoản nợ thanh toán chỉ sau một tháng hoặc khoảng đó."Tôi hoàn toàn kinh ngạc bởi sự thiếu khiêm tốn của người đàn ông này."Phải có một hội đồng để trao đổi với ngài về các quyết định chứ?" Tôi hỏi một cách khó chịu."Tôi sở hữu công ty của mình. Tôi không phải trao đổi với hội đồng nào hết."Anh ta nhướng mắt nhìn tôi. Hẳn nhiên, nếu đã đọc tư liệu về Grey, tôi ắt phải biết điều đó. Nhưng mà trời ơi, anh ta tự mãn phát sợ. Tôi đổi luôn đề tài."Vậy ngoài công việc, ngài có niềm đam mê nào không?""Tôi có rất nhiều niềm đam mê khác nhau, cô Steele." Bóng một nụ cười thoáng qua trên môi anh. "Cực khác nhau."Chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy xốn xang và rạo rực với cái nhìn chăm chú của người đàn ông này. Đôi mắt như có lửa và những toan tính tinh quái."Nhưng nếu làm việc quá cật lực, ngài làm thế nào để tĩnh tâm?""Tĩnh tâm?" Anh ta phá lên cười, để lộ hàm răng trắng bóng hoàn hảo. Anh ta muốn ngừng thở. Anh ta điển trai quá đỗi. Không ai đẹp đến mức như thế."À, để tĩnh tâm’, như cách cô nói, tôi chèo thuyền, lái máy bay cũng như tham gia rất nhiều hoạt động thể chất khác." Anh ta chuyển tư thế ngồi. "Tôi là người giàu có, cô Steele, tôi có nhiều thói quen đắt đỏ và tốn kém."Tôi nhìn lướt danh sách câu hỏi của Kate, muốn lướt nhanh qua chủ đề này."Ngài đầu tư vào cả ngành công nghiệp sản xuất. Đặc biệt là gì và vì sao?" Tôi hỏi. Sao anh ta làm mình thấy khó ở thế này?"Tôi thích xây dựng nhiều thứ. Tôi muốn biết mọi thứ vận hành ra sao, cái gì tạo nên sự phản ứng, xây dựng và phá hủy thế nào. Tôi có một niềm đam mê với tàu thuyền. Biết giải thích thế nào nhỉ?""Nghe như trái tim ngài đang lên tiếng chứ không phải tính hợp lý và các dữ kiện." Miệng nhếch lên, anh ta hướng về tôi một cái nhìn đầy ước lượng. "Có thể lắm chứ. Mặc dù rất nhiều người nói tôi không có trái tim.""Sao người ta lại nói thế?""Bởi vì họ biết rõ tôi." Môi anh ta cong lên cười châm biếm."Vậy bạn bè có nghĩ ngài là người dễ hiểu không?"Câu hỏi vừa buột ra, tôi lập tức hối hận ngay. Câu hỏi này không có trong danh sách của Kate."Tôi là người rất kín đáo, cô Steele. Tôi bảo vệ sự riêng tư của mình trong một chừng mực nhất định. Thường tôi không nhận lời phỏng vấn đâu…""Vậy vì sao ngài lại chấp thuận cuộc phỏng vấn này?""Bởi vì tôi là nhà tài trợ của trường và, với đúng nghĩa đen của điều này, vì tôi không thể bắt cô Kavanagh ngừng làm khổ tôi được. Cô ấy tấn công tôi và tấn công nhóm PR của tôi, tôi thích kiểu người kiên trì như thế."Tôi biết Kate kiên trì đến mức nào. Đó là lý do tôi đang ngồi đây vặn vẹo cam chịu cái nhìn soi mói của anh ta thay vì ở nhà ôn thi."Ngài cũng đầu tư vào cả ngành công nghệ cây trồng. Sao ngài lại quan tâm đến lĩnh vực này?""Chúng ta không ăn tiền được, cô Steele ạ, rất nhiều người trên hành tinh này sống không đủ ăn.""Nghe quả là bác ái. Ngài có nhiệt tình với việc ấy không? Chăm lo cho phần thế giới nghèo khó ấy?"Anh ta nhún vai lấp lửng. "Đó là một cuộc kinh doanh khôn khéo." Anh ta nói khẽ nhưng tôi đoán không phải vô ý."Không lý nào – chăm lo cho phần thế giới nghèo khó ư? Tôi chẳng thấy việc đó có thể sinh ra chút lợi nhuận nào, đó chỉ là nghĩa cử của những người giàu lý tưởng."Tôi liếc xuống câu hỏi tiếp theo, trong lòng vẫn còn bối rối vì thái độ của anh ta."Ngài có triết lý sống không? Triết lý ấy là gì?""Tôi không có dạng triết lý kiểu đó. Có thể chỉ là một phương châm mang tính định hướng thôi – của Carnegie Người nào sở đắc được năng lực làm chủ trọn vẹn tâm trí của mình, người ấy có thể làm chủ mọi thứ khác mà anh ta xứng đáng được sở hữu’. Tôi là người đặc biệt và nhiều ham muốn. Tôi thích làm chủ – bản thân và mọi thứ xung quanh.""Có nghĩa là ngài muốn sở hữu nhiều thứ?" Anh ta là một kẻ nghiện kiểm soát."Tôi muốn cống hiến bản thân cho việc sở hữu những thứ ấy, nhưng đúng đấy, trên hết, tôi muốn sở hữu chúng.""Nghe như lời một người tiêu dùng sản phẩm.""Đúng vậy."Anh ta mỉm cười nhưng đôi mắt thì không. Một lần nữa, kiểu cách ấy rất mâu thuẫn với con người muốn chăm lo cho thế giới, tôi không thể ngăn mình nghĩ rằng chúng tôi đang nói về một điều gì đó khác nhưng tôi hoàn toàn bối rối, đó là điều gì mới được. Tôi nuốt nước bọt. Nhiệt độ phòng đang tăng hay chỉ có tôi cảm thấy thế. Tôi mong cuộc phỏng vấn kết thúc. Chắc cũng đủ thông tin cho Kate rồi. Tôi liếc sang câu hỏi tiếp."Ngài từng được nhận làm con nuôi. Điều ấy ảnh hưởng đến mức nào cách sống của ngài hiện nay?"Ôi, quá riêng tư rồi. Tôi nhìn sững, hy vọng anh ta không cảm thấy bị xúc phạm. Anh ta cau mày."Không thể nào biết được."Tôi bắt đầu tò mò chuyện này rồi đây."Ngài được nhận nuôi năm bao nhiêu tuổi?""Điều đó có ghi trong các hồ sơ lưu trữ đấy, cô Steele."Giọng anh ta lạnh lùng. Dại dột chưa. Đúng, tất nhiên – nếu tôi biết tôi phải thực hiện cuộc phỏng vấn này thì hẳn tôi đã phải điều tra các thông tin đấy. Căng thẳng, tôi tiếp tục thật nhanh."Chắc ngài đã hy sinh cuộc sống gia đình cho công việc.""Đó đâu phải là câu hỏi." Anh ta nói chính xác."Xin lỗi."Tôi vặn vẹo; anh ta làm tôi cảm thấy mình như đứa trẻ lầm lỗi. Tôi cố thêm lần nữa."Có phải công việc đã buộc ngài phải hy sinh cuộc sống gia đình?""Tôi có một gia đình. Một anh trai, một em gái và bố mẹ. Tôi không thích mở rộng quy mô gia đình hơn thế.""Ngài có đồng tính không, ngài Grey?Anh ta hít vào rõ sâu, còn tôi rúm người lại, sượng trân. Dại dột chưa. Sao mình không biết chọn lọc khi đọc câu hỏi? Làm sao giải thích là mình chỉ đọc câu hỏi thôi? Kate và sự tò mò chết tiệt của nó!"Không, Anastasia, tôi không đồng tính."Anh ta nhướng mày, một tia lạnh lẽo trong mắt, trông không mấy hài lòng."Tôi xin lỗi, ưm, tôi không cố tình hỏi."Đó là lần đầu tiên anh ta gọi tên tôi. Tim tôi loạn nhịp, hai má lại nóng bừng lên. Tôi vén mớ tóc lòa xòa bên tai một cách căng ta khẽ nghiêng đầu."Đây không phải là những câu hỏi của cô?"Máu tôi gần như dồn hết lên đầu."À… không. Kate – cô Kavanagh – cô ấy soạn những câu hỏi này.""Các cô cùng làm trong tờ báo sinh viên à?"Ồ không. Tôi chẳng làm gì với cái tờ báo sinh viên ấy hết. Đó là hoạt động ngoại khóa của Kate, không phải tôi. Mặt tôi nóng bừng bừng."Không ạ. Cô ấy là bạn cùng phòng với tôi."Anh ta vò cằm, lặng im suy nghĩ, đôi mắt xám đang ngầm đánh giá tôi."Vậy là cô tự nguyện đi phỏng vấn thay?" Anh ta hỏi bằng giọng điềm tĩnh chết đã, ai đã mong đợi được phỏng vấn ai chứ? Đôi mắt anh ta như thiêu đốt, tôi buộc phải nói sự thật."Tôi chỉ làm hộ thôi. Cô ấy bị ốm." Giọng tôi run run và đầy hối lỗi."Việc đó giải thích được nhiều thứ."Có tiếng gõ cửa, Cô Nàng Tóc Vàng Thứ Hai bước vào."Ngài Grey, xin lỗi đã cắt ngang nhưng cuộc hẹn tiếp theo sẽ bắt đầu trong hai phút nữa.""Chúng tôi vẫn chưa kết thúc, Andrea. Hủy cuộc hẹn sau giúp tôi."Andrea khựng lại, đờ người ra. Dường như cô ta không hiểu nổi. Anh ta nhẹ nhàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào mặt Andrea và nhướng mày. Mặt cô ta đỏ ửng lên. A ha, ra thế. Không phải mỗi mình tôi."Vâng, thưa ngài." Cô lí nhí rồi bước ra. Anh ta khẽ cau mặt rồi quay sự chú ý trở lại chỗ tôi."Chúng ta đến đâu rồi, cô Steele?"À, giờ thì trở lại "cô Steele" rồi đấy."Có lẽ tôi không nên làm cản trở công việc của ngài.""Tôi muốn biết về cô. Tôi nghĩ thế cũng công bằng."Đôi mắt anh ta lấp lánh sự tò mò. Dại dột gấp đôi. Anh ta sẽ đẩy chuyện này đến đâu nữa đây? Anh ta chống chỏ lên tay ghế và đặt nhẹ những ngón tay lên miệng. Miệng anh ta… quyến rũ đến đáng sợ. Tôi nuốt nước bọt."Không có nhiều điều để biết về tôi đâu.""Cô có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp?"Tôi nhún vai, lọt thỏm vào sự quan tâm của hắn. Chuyển đến Seattle với Kate rồi tìm việc. Tôi vẫn chưa thật sự quyết định mình muốn gì."Tôi vẫn chưa có kế hoạch gì, thưa ngài Grey. Tôi cần phải vượt qua kỳ thi tốt nghiệp trước đã."Chính là điều mà đúng ra tôi nên làm thay vì ngồi trong cái văn phòng như lâu đài, phô trương và lạnh ngắt, cảm thấy vô cùng bất an trước cái nhìn soi mói của hắn."Ở đây chúng tôi đang chạy một chương trình thực tập sinh rất lý tưởng đấy." Anh ta nhẹ nhàng nhướng mày ngạc nhiên. Anh ta định tìm việc cho tôi?"À, vâng. Tôi sẽ ghi nhớ điều đó." Tôi bối rối trả lời. "Mặc dù tôi không chắc chỗ này hợp với mình." Ôi đừng. Tôi lại nói điều không nên nói rồi."Sao lại thế?" Anh ta khẽ nghiêng đầu, khiêu khích, dấu vết một nụ cười thoáng trên môi."Rõ là thế mà!" Tôi hợp tác kém, nhếch nhác và hơn nữa, tóc tôi không vàng."Tôi lại không thấy thế!"Cái nhìn của anh ta thăm thẳm, không chút giễu cợt, những cơ bắp lạ lùng nào đó sâu trong bụng tôi bất thần thắt lại. Tôi dứt mắt mình ra khỏi ánh nhìn thôi miên ấy, nhìn vô hồn xuống những ngón tay đan nhau. Chuyện gì đang diễn ra thế này? Tôi cần phải đi khỏi đây – ngay bây giờ. Tôi dừng lại và tắt ghi âm."Cô muốn tôi đưa đi tham quan công ty không?" Anh ta hỏi."Tôi biết ngài rất bận, ngài Grey, và tôi cũng còn phải lái xe một chặng dài nữa.""Cô về Vancouver ngay à?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên, thậm chí, có phần lo lắng nữa, khi nhìn qua cửa sổ. Bên ngoài trời bắt đầu mưa. "Vậy thì cần phải lái xe cẩn thận." Giọng anh ta điềm tĩnh, rất đúng mực. Sao anh ta phải quan tâm chứ?Anh ta hỏi thêm. "Cô chắc đã lấy đủ thông tin rồi nhỉ?""Vâng." Tôi đáp, bỏ máy ghi âm trở vào ba như anh ta khẽ nheo mắt."Cảm ơn vì cuộc phỏng vấn, ngài Grey.""Tôi rất thoải mái về buổi hôm nay." Anh ta đáp, lịch sự hơn bao giờ tôi đứng lên, anh ta vẫn ngồi, lồng tay vào nhau."Chúng ta sẽ gặp lại nhé, cô Steele."Không hiểu là thách thức hay đe dọa nữa. Tôi cau mày. Khi nào gặp lại cơ? Tôi bắt tay anh ta lần nữa, kinh ngạc vì dòng điện kỳ lạ ấy lại xuất hiện. Ắt là do tôi quá căng thẳng."Ngài Grey." Tôi khẽ cúi chào. Bằng những chuyển động mạnh mẽ và duyên dáng, anh ta bước tới mở rộng cửa."Để đảm bảo rằng cô qua cửa bình yên, cô Steele." Anh ta mỉm cười. Chắc chắn anh ta đang muốn nhắc đến cái cách duyên-dáng-ngoại-cỡ khi tôi bước vào phòng. Mặt tôi lại đỏ lựng lên."Thật chu đáo, ngài Grey." Tôi đáp trả, nụ cười anh ta rộng hân hạnh đã giải trí cho ngài, tôi quắc mắt thầm trong bụng khi bước qua phòng chờ. Thật ngạc nhiên, anh ta cũng cùng bước ra. Cả Andrea và Olivia cũng nhìn theo, cả hai đều kinh ngạc."Cô có áo khoác chứ?" Grey hỏi."Vâng, áo khoác ngắn."Olivia nhảy dựng lên, lấy áo khoác, trước khi cô ta đưa áo cho tôi, Grey nhấc lấy. Anh ta đỡ áo lên và tôi cảm thấy ngượng nghịu một cách rất ngớ ngẩn, khẽ nghiêng vai khoác áo. Trong một khoảnh khắc, Grey giữ tay trên vai tôi. Tôi thở dồn vì cái chạm ấy. Nếu biết tôi có phản ứng đó, hẳn anh ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Anh ta nhấn gọi thang máy bằng ngón trỏ dài và chúng tôi cùng đứng chờ – tôi vụng về, còn anh ta tự chủ một cách điềm tĩnh. Cửa mở, tôi hấp tấp, cố gắng một cách tuyệt vọng để thoát khỏi chốn này. Mình thật sự cần phải ra khỏi đây. Khi tôi quay lại nhìn, anh ta đang đứng quan sát tôi, lưng tựa nhẹ vào cánh cửa ra vào cạnh thang máy, một tay chống lên tường. Anh ta thật sự vô cùng, vô cùng điển trai. Thật đáng sợ."Anastasia." Anh ta chào tạm biệt."Christian." Tôi ơn trời, cửa đóng.
Tại sao Năm mươi sắc thái – bộ tiểu thuyết tình dục dành cho nữ giới lại trở thành best-seller phá vỡ bao nhiêu kỷ lục? Đây cũng là cuốn sách đứng đầu các bảng xếp hạng của New York Times và Amazon nhiều tuần liền. ContentsReview Năm mươi sắc tháiTác giả Năm mươi sắc tháiGiới thiệu về Năm mươi sắc tháiCảm nhận về Năm mươi sắc tháiVideo review tiểu thuyết Năm mươi sắc thái – E. L. JamesNăm mươi sắc thái PDFMua tiểu thuyết Năm mươi sắc tháiReview Năm mươi sắc thái Bộ tiểu thuyết của nhà văn E. L. James khai thác từ một chủ đề đã quá cũ và chưa kể nhiều tình tiết trong truyện. Bộ sách vẫn còn nhiều hạt sạn, thế nhưng “Năm mươi sắc thái” vẫn là một quyển sách khá thành công và nổi tiếng. Cõ lẽ lý do lớn nhất là cuốn sách đánh thức được ham muốn tình dục ẩn sâu trong mỗi người phụ nữ. Những người đàn ông khi cần khơi gợi ham muốn đều tìm đến những bộ phim hoặc tranh ảnh gợi dục một cách dễ dàng. Nhưng phụ nữ thì không, họ tìm thấy điều đó ở những trang sách. Chắc cũng bởi họ là loài được trời phú khả năng tưởng tượng vô bờ bến. Họ thích tự vẽ ra cho chính mình khung cảnh khiến họ cảm thấy thỏa mãn. Và “Năm mươi sắc thái” là cuốn tiểu thuyết đã làm được điều đó. Tác giả Năm mươi sắc thái Nhà văn E. L. James sinh năm 1963 có tên thật là Erika Leonard. Cô lớn lên tại Buckinghamshire nằm tại trung tâm nước Anh. Thời niên thiếu, Erika đã được vào Khoa Sử của Đại học Tổng hợp Kent nổi tiếng. Đến khi tốt nghiệp, cô đã vào làm trong ngành truyền hình. Mãi đến tháng 1 năm 2009 cô mới bắt đầu viết tác phẩm đầu tiên nhưng theo dạng fanfiction dành cho tuổi mới lớn. Với nickname “Snowqueens Icedragon” cùng trang sáng tác của cô đã được công bố trên website của fanfic hâm mộ nhan đề Master of the Universe. Giới thiệu về Năm mươi sắc thái Về Năm mươi sắc thái là bộ tiểu thuyết gồm ba phần Xám, Đen và Tự do. Nội dung chủ yếu xoay quanh đời sống, nội tâm và cả ham muốn tình dục của hai nhân vật Anna Steele và Christian Grey. Mô típ quen thuộc của phần lớn các câu chuyện dễ đi vào lòng người là hai nhân vật chính. Cô gái là một người vô-cùng-bình-thường còn nam chính thì hoàn toàn ngược lại đẹp trai, giàu có, tài năng xuất chúng và thành công từ khi còn rất trẻ. Họ gặp nhau tình cờ và đến với nhau vì ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Vẻ nóng bỏng của cơ thể Anna đã khiến Christian không thể cưỡng lại. Mọi chuyện cũng không hề dễ dàng với Anna bởi mối quan hệ mà cô đang và sẽ gắn kết với Chris là một hợp đồng tình dục, thậm chí là bạo dâm. Trong khi đó, Anna là một cô gái trong trắng tinh khôi. Mỗi khung cảnh trong truyện đều dẫn dắt khéo léo đến những cảnh giường chiếu ái ân của hai nhân vật chính. Mặc dù “50 sắc thái” là một tác phẩm tình dục chính hiệu nhưng hầu các đoạn miêu tả cảnh nóng đều rất “sạch sẽ”, mạnh mẽ và hết sức lôi cuốn. Nó khiến mỗi người đọc chìm vào thế giới của riêng mình, đặc biệt là nữ giới – những người từ trước tới nay luôn ngại thể hiện quan điểm về tình dục. Ở đó, người ta có thể thấy được chính mình, một cô gái Anna dịu dàng chưa từng có cảm xúc hay kinh nghiệm về tình dục, đôi khi thấy xấu hổ về cảm xúc của bản thân mình và mối quan hệ với Christian. Đôi lúc người đọc lại thấy thăng hoa với từng cung bậc cảm xúc cuồng nhiệt cùng với hai nhân vật. Đối với Anna, tình dục diễn ra quá nhanh, tình yêu thì đi quá chậm. Thoạt đầu truyện, hầu như người đọc cảm thấy bát công và ganh tỵ với Anna vì cô đợt nhiên có tất cả những gì mà một người phụ nữ đang tìm kiếm. Đó là lọt vào tầm ngắm của một chàng tỷ phú trẻ, vừa đẹp trai, giàu có. Nhưng rồi cái gì cũng có sự đánh đổi, người đọc cũng nhận ra rằng Anna bước vào cuộc chơi của Christian ngây thơ như thế nào thì khi bước ra, cô đã phải gồng mình chịu đựng những tổn thương cho riêng mình. Để rồi, sau bao nhiêu lần nồng nhiệt ái ân, họ vẫn mãi mãi chỉ là người tình của nhau. Và rồi sau sự dằn vặt, Anna quyết định bỏ đi…. Cảm nhận về Năm mươi sắc thái “Năm mươi sắc thái” có thể không phải là tác phẩm quá xuất sắc nhưng nó nhắc nhở chúng ta về một phần rất con người, với những khát khao mãnh liệt nhất. Dù rằng là nam hay nữ chúng ta đều luôn khát khao khám phá giới hạn tình dục. Tuy nhiên cũng nên nhớ rằng, điều đó chỉ có ý nghĩa khi đi nó song hành với tình yêu. Video review tiểu thuyết Năm mươi sắc thái – E. L. James Năm mươi sắc thái PDF Để nhận được toàn bộ e-book về “50 sắc thái” hãy click vào đây! Mua tiểu thuyết Năm mươi sắc thái Với mã giảm giá của Kệ sách Online chắc chắn bạn sẽ có trên tay cuốn sách với một mức giá vô cùng hấp dẫn.
review truyện 50 sắc thái