Qua quá trình tiếp xúc với người bắc tại nông thôn ĐBSCL mà cụ thể là Kiên Giang, Cần Thơ, An Giang, hầu hết từ di cư đợt 1945 và 1954, tôi có vài nhận xét chung chung như thế này: - dân bắc tiết kiệm, hà tiện hơn dân nam (kể cả khi họ giàu) - dân bắc ko phí phạm đất đai như dân nam: các khoảng đất trước sân, thậm chí mép lộ cũng đều tận dụng trồng rau, tự cung tự cấp. Đi tới phía Bắc trên đất nước ta là đi tới nơi ta biết nên mới nói ra Bắc. Ông cha ta đi khai khẩn, khám phá phía Nam là nơi chưa từng sinh sống nên chưa biết. Đi tới phía Nam là đi tới nơi ta chưa biết nên mới nói vào Nam. Mặt khác, tiến về phương Nam chủ yếu là tiến về nơi rừng núi rậm rạp cũng là chưa biết. MC Liêu Hà Trinh và chồng cưới ở bãi biển trong một khu resort tại Cam Ranh hôm 15/10. - Ngôi sao. MC Liêu Hà Trinh và chồng cưới ở bãi biển trong một khu resort tại Cam Ranh hôm 15/10. vì họ đã vượt hơn 10.000 km từ Hà Lan về Việt Nam dự cưới. Tuy nhiên, bạn bè và người Thương lái thu mua heo hơi ổn định ở mức 59.000 đ/kg tại Nam Định, Thái Nguyên, Hà Nam và Vĩnh Phúc. Các tỉnh Bắc Giang, Thái Bình, Hà Nội và Tuyên Quang có giá bán heo hơi đạt mốc 60.000 đ/kg. Hưng Yên hiện vẫn đang giao dịch heo hơi với giá 61.000 đ/kg, cao nhất khu vực. Vì sao xây "nhà hướng Nam, không làm cũng có ăn"? Dân gian xưa có câu "nhà hướng Nam, không làm cũng có ăn" hay "lấy vợ hiền hòa, làm nhà hướng Nam". Theo phong thủy nhà ở, đây cũng là hướng thích hợp nhất để làm nhà và dưới đây là 3 lý do. 1. Làm nhà hướng Nam Nguyên nhân đều người khu vực miền bắc vào Nam gồm những vì sao sau: Có những người thân pháp di cư vào, có những người dân bị xay vào và gồm cả những người công giáo di trú theo lời mị dân của Ngô Đình Diệm. Có câu chuyện kể rằng: Năm 1954, tượng Đức Mẹ hòa Lh0Gls. 1 Sau một thời gian quan sát tôi nhận ra miền nam có rất nhiều dân bắc Đặc biệt các tỉnh như biên hòa - bình phước - bình dương - sài gòn Tôi không ghét gì họ mà chỉ lấy làm lạ là tại vì sao dân bắc nó vào nam nhiều như thế ? Mà tại sao dân miền nam không lên bắc sống ? Không lẽ dân nam lại sợ dân bắc ? Kính ! 3 thời tiết tốt, đất đai nhiều. Dễ làm ăn hơn.... cơ mà giờ quá khó rồi. 4 Ngày xưa thì làm ăn trong đó dễ hơn,đất nhiều mà người trong đó chịu ăn nhậu nhiều hơn là chịu dân Bắc thì ngược lại chtha phương lập nghoêp nên chịu khó làm ăn và cũg ko la cà nhậu nhẹt từ ngày này qua ngày khác như dân nên nhìn chung là thấy dân Bắc nổi lên... 5 . tại sao dân quê ra thành phố kiếm cơm vậy Dân miền Nam ra bắc nhiều lắm.. mấy em miền Tây ra Hà Nội kha khá đấy chả phải dân Nam ra bắc sao 6 . tại sao dân quê ra thành phố kiếm cơm vậy Dân miền Nam ra bắc nhiều lắm.. mấy em miền Tây ra Hà Nội kha khá đấy chả phải dân Nam ra bắc sao Thì cũng không nhiều hơn em xứ nghệ thanh nam tiến đấy bác à - ngã 3 amata , biên hòa cũng nhiều dân bắc lắm đó bác 7 Ngoài bắc khó làm ăn thì vào nam thôi. Không chỉ kiếm tiền mà cuộc sống còn thoải mái hơn về tư tưởng. Nếu bạn ở miền bắc sẽ thấy mùa đông lạnh, nếu làm nông nghiệp vất vả thêm gấp nhiều lần so với mùa khác. Con người thì kèn cựa nhau, làm ăn thất bát thì không sao còn làm ăn mà được tí thì hay bị phá hoại. Phá hoại mà chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là không vừa mắt thôi, tôi đã chứng kiến có gia đình nuôi được mấy con bò vậy mà có kẻ thả dây thép li chỗ bò hay ăn cỏ, vậy là chỉ vài tuần sau bò lăn ra tèo.... làm ăn cò con còn được, hơi lớn một tí là dân anh chị nhẩy vào rồi bọn quan lại sách nhiễu... đi làm thuê thì lương thấp, còn tự làm chủ thì phải kết bè đảng tranh đấu vô cùng mệt mỏi, luật rừng đi trước luật pháp đi sau...còn vì sao lại thế thì tôi không hiểu, sinh ra đã thấy thế rồi. Còn miền nam thế nào thì bạn tự biết rồi. Tôi có anh bạn từ sài gòn ra mở quán nhậu ở hà nội làm được vài tháng đầu tư vài trăm triệu vậy mà phải bật sới chỉ vì phí bảo kê quá cao.... Last edited 26/9/16 8 Vô số chuyện nhiều không kể xiết, ba miền có đủ kể ra 5 năm buôn bán phải cả trăm vụ. Nào là lão công an người Bắc mua quỵt tiền không trả, nào là lão miền Trung thiếu nợ còn đòi hăm dọa, nào là mụ miền Nam vô quán ăn cắp bị bắt gặp kéo thằng cháu giang hồ xăm trổ vô đòi quậy. Mục chuyện trò linh tinh thôi nghe các bạn các anh các chú cứ nói thật đừng gây nhau Trên Đà Lạt em bữa nay thì còn thấy người Tàu nhiều lắm đi thành từng đoànkhông không biết có sắp bị đồng hóa không nữa Last edited 26/9/16 9 Ngoài bắc khó làm ăn thì vào nam thôi. Không chỉ kiếm tiền mà cuộc sống còn thoải mái hơn về tư tưởng. Nếu bạn ở miền bắc sẽ thấy mùa đông lạnh, nếu làm nông nghiệp vất vả thêm gấp nhiều lần so với mùa khác. Con người thì kèn cựa nhau, làm ăn thất bát thì không sao còn làm ăn mà được tí thì hay bị phá hoại. Phá hoại mà chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là không vừa mắt thôi, tôi đã chứng kiến có gia đình nuôi được mấy con bò vậy mà có kẻ thả dây thép li chỗ bò hay ăn cỏ, vậy là chỉ vài tuần sau bò lăn ra tèo.... làm ăn cò con còn được, hơi lớn một tí là dân anh chị nhẩy vào rồi bọn quan lại sách nhiễu... đi làm thuê thì lương thấp, còn tự làm chủ thì phải kết bè đảng tranh đấu vô cùng mệt mỏi, luật rừng đi trước luật pháp đi sau...còn vì sao lại thế thì tôi không hiểu, sinh ra đã thấy thế rồi. Còn miền nam thế nào thì bạn tự biết rồi. Tôi có anh bạn từ sài gòn ra mở quán nhậu ở hà nội làm được vài tháng đầu tư vài trăm triệu vậy mà phải bật sới chỉ vì phí bảo kê quá cao.... thả dây thép li là làm sao vậy bạn - mình ko hiểu dây thép li là dây thép gì và thả thế nào mà bò chết được - khó hiểu quá, bạn có thể nói rõ thêm chút cho mình thông nảo được ko ? mình đang nuôi bò nghe củng sợ sợ - mà ko hiểu Last edited 26/9/16 10 thả dây thép li là làm sao vậy bạn - mình ko hiểu dây thép li là dây thép gì và thả thế nào mà bò chết được - khó hiểu quá, bạn có thể nói rõ thêm chút cho mình thông nảo được ko ? mình đang nuôi bò nghe củng sợ sợ - mà ko hiểu Bạn xem ở chỗ bạn có ai xây nhà không, ra đấy sẽ thấy dây sắt buộc sắt đai cột, buộc sàn... nó nhỏ có đường kính 1 mm, cắt nhỏ ra thành từng đoạn 5 cm rồi gập nó lại cho có góc cạnh rồi ném vào bãi cỏ chỗ trâu bò hay ăn, loại sắt này vào dạ dày của trâu bò thì chỉ làm cho bục dạ dầy rồi chết một cách khó hiều. Nhiều thằng khốn nạn vẫn thường làm việc này để hại người... Vô số chuyện nhiều không kể xiết, ba miền có đủ kể ra 5 năm buôn bán phải cả trăm vụ. Nào là lão công an người Bắc mua quỵt tiền không trả, nào là lão miền Trung thiếu nợ còn đòi hăm dọa, nào là mụ miền Nam vô quán ăn cắp bị bắt gặp kéo thằng cháu giang hồ xăm trổ vô đòi quậy. Mục chuyện trò linh tinh thôi nghe các bạn các anh các chú cứ nói thật đừng gây nhau Trên Đà Lạt em bữa nay thì còn thấy người Tàu nhiều lắm đi thành từng đoànkhông không biết có sắp bị đồng hóa không nữa Bố xít tây nguyên là mỏ do bọn tàu trúng thầu, bạn thấy nhiều người tàu ở Đà lạt cũng chẳng có gì lạ, dự tính với công nghệ khai thác của bọn tàu tương lai là đại đại họa cho cả miền nam trung bộ, xin chia buồn cùng bạn . 11 Bạn xem ở chỗ bạn có ai xây nhà không, ra đấy sẽ thấy dây sắt buộc sắt đai cột, buộc sàn... nó nhỏ có đường kính 1 mm, cắt nhỏ ra thành từng đoạn 5 cm rồi gập nó lại cho có góc cạnh rồi ném vào bãi cỏ chỗ trâu bò hay ăn, loại sắt này vào dạ dày của trâu bò thì chỉ làm cho bục dạ dầy rồi chết một cách khó hiều. Nhiều thằng khốn nạn vẫn thường làm việc này để hại người... Bố xít tây nguyên là mỏ do bọn tàu trúng thầu, bạn thấy nhiều người tàu ở Đà lạt cũng chẳng có gì lạ, dự tính với công nghệ khai thác của bọn tàu tương lai là đại đại họa cho cả miền nam trung bộ, xin chia buồn cùng bạn . cảm ơn bạn nhé - nhưng tôi thấy xác suất rất hy hửu - hay tại con bò sui rủi củng ko biết ko ai gặp con chó con bò mà giết cả - kể cả người điên người ta thuốc chó vì chủ của nó còn chó hơn cả con chó người ta thuốc bò vì chủ của nó còn khốn nạn hơn cả con bò bò ăn thuốc cỏ hay thuốc sâu thì ko chết được - chỉ bị ỉa chảy thôi cao lắm là hư thay chơi thuốc TQ thì sợ cả dòng họ ngu như bò của nó củng chết làm mình chết theo máng lưởi câu vô ngọn cỏ mà còn sợ ko tác dụng nói gì khúc kẽm - 3 ngày sau thì khúc kẽm đó tan theo axit hửu cơ rồi cùng lắm là đi theo phân ra ngoài - làm gì còn cả tháng - kẽm để ngoài mưa 1 tháng còn đi tong chứ nói gì khi trong môi trường axit đang nghĩ cái lưỡi lam hay nối 2 lưởi câu lại ngược chiều hoặc tìm ra hợp chất đây - ai có chiêu gì hay xin chỉ giúp Thì cũng không nhiều hơn em xứ nghệ thanh nam tiến đấy bác à - ngã 3 amata , biên hòa cũng nhiều dân bắc lắm đó bác tui đang ở ngay ngã 3 này đây - khu trãng dài là nó đó - lúc trước định mua đất mà vào khu thì hiểu rồi nên qua khu thạnh phú . tại sao dân quê ra thành phố kiếm cơm vậy Dân miền Nam ra bắc nhiều lắm.. mấy em miền Tây ra Hà Nội kha khá đấy chả phải dân Nam ra bắc sao bắc vào nam thì ai củng hiểu - riêng nam ra bắc thì lịch sử VN chỉ ghi nhận có 2 trường hợp 1 là Quang Trung ra bắc - với mục đích đập cho mày một trận rồi về 2 là agriviet vươn tầm ra bắc - mục đích và kết quả thì khucthuydu là người rõ nhất ai đời - nông nghiệp mà hướng về phương bắc - kha kha .... 12 "Từ thủa mang gươm đi mở cõi Ngàn năm thương thớ đất Thăng Long"- Nguyễn Hữu Cảnh. Hazzzz đã hơn 300 năm đất Trấn Biên rồi 13 Nước chảy chỗ trũng, mọi người phải tha hương là để lập nghiệp kiếm sống. Đó là cái lý đơn giản nhất 14 Qua quá trình tiếp xúc với người bắc tại nông thôn ĐBSCL mà cụ thể là Kiên Giang, Cần Thơ, An Giang, hầu hết từ di cư đợt 1945 và 1954, tôi có vài nhận xét chung chung như thế này - dân bắc tiết kiệm, hà tiện hơn dân nam kể cả khi họ giàu - dân bắc ko phí phạm đất đai như dân nam các khoảng đất trước sân, thậm chí mép lộ cũng đều tận dụng trồng rau, tự cung tự cấp. Còn người nam thì bỏ cho cỏ nó lên và ra chợ mua rau ăn. - dân bắc rất thích chăn nuôi, đặc biệt là heo và gà. - dân bắc nhiều hộ nấu rượu, có khi ko cần bán chỉ nấu cho trong nhà uống - dân bắc hầu hết là đạo thiên chúa, họ ở đâu nhà thờ mọc đầy đến đó. - người bắc di cư từ 1945, 1954 họ chê cuộc sống ở miền bắc, họ chê ngược lại người bắc hiện tại, họ nhiễm phần nào tính cách thoải mái, vô tư có phần làm biếng của người miền nam. - người bắc ở miền nam đa phần khá giả, có việt kiều Mỹ, nhà tường, sân thoáng,... còn chạy xe qua xóm người nam nhà cửa lụp xụp, giàu nghèo lộn xộn, sân trước cây cối um tùm, cỏ dại mọc đầy - dân bắc ban ngày họ ở biệt phía sau nhà, chạy xe ngang thấy rất ít người, trong khi dân nam leo nheo trước cửa và ngoài đường. 15 Ngoài bắc khó làm ăn thì vào nam thôi. Không chỉ kiếm tiền mà cuộc sống còn thoải mái hơn về tư tưởng. Nếu bạn ở miền bắc sẽ thấy mùa đông lạnh, nếu làm nông nghiệp vất vả thêm gấp nhiều lần so với mùa khác. Con người thì kèn cựa nhau, làm ăn thất bát thì không sao còn làm ăn mà được tí thì hay bị phá hoại. Phá hoại mà chẳng vì lý do gì, chỉ đơn giản là không vừa mắt thôi, tôi đã chứng kiến có gia đình nuôi được mấy con bò vậy mà có kẻ thả dây thép li chỗ bò hay ăn cỏ, vậy là chỉ vài tuần sau bò lăn ra tèo.... làm ăn cò con còn được, hơi lớn một tí là dân anh chị nhẩy vào rồi bọn quan lại sách nhiễu... đi làm thuê thì lương thấp, còn tự làm chủ thì phải kết bè đảng tranh đấu vô cùng mệt mỏi, luật rừng đi trước luật pháp đi sau...còn vì sao lại thế thì tôi không hiểu, sinh ra đã thấy thế rồi. Còn miền nam thế nào thì bạn tự biết rồi. Tôi có anh bạn từ sài gòn ra mở quán nhậu ở hà nội làm được vài tháng đầu tư vài trăm triệu vậy mà phải bật sới chỉ vì phí bảo kê quá cao.... Anh còn nói thật chứ mấy người em tiếp xúc không biết họ nhìn mình bằng nửa con m8t1 hay chua Bạn xem ở chỗ bạn có ai xây nhà không, ra đấy sẽ thấy dây sắt buộc sắt đai cột, buộc sàn... nó nhỏ có đường kính 1 mm, cắt nhỏ ra thành từng đoạn 5 cm rồi gập nó lại cho có góc cạnh rồi ném vào bãi cỏ chỗ trâu bò hay ăn, loại sắt này vào dạ dày của trâu bò thì chỉ làm cho bục dạ dầy rồi chết một cách khó hiều. Nhiều thằng khốn nạn vẫn thường làm việc này để hại người... Bố xít tây nguyên là mỏ do bọn tàu trúng thầu, bạn thấy nhiều người tàu ở Đà lạt cũng chẳng có gì lạ, dự tính với công nghệ khai thác của bọn tàu tương lai là đại đại họa cho cả miền nam trung bộ, xin chia buồn cùng bạn . Có gì mà buồn hả anh, người ở tỉnh khác cũng nói giờ đi đâu cũng thấy người Tàu mà không phải dạng công nhân làm ở khu công nghiệp đâu mà họ qua đây kiểu người trẻ đi du lịch thành từng cụm 5-6 người thôi. Họ có ý đồ gì em không biết nhưng mà tiếp xúc một số người thì em lại thấy họ chơi đẹp hơn một phần dân Việt mình, đặc biệt là họ rất giữ chữ tín. Buôn bán gặp người giữ chữ tín là tốt lắm rồi chưa nói gì lời lãi. Xin lỗi anh chủ thớt hơi lạc đề xíu. 16 ruộng cày cấy ít cạnh tranh quá nhiều thời tiết phong cách sống môi trường học tập của trẻ y tế ...vvvv 17 Người miền bắc tử tế lắm chứ Cứ ăn chung bàn thì mình không lo là không có người đứng ra ''bao'' tiền vì câu quen thuộc tôi thường nghe là '' Anh cứ yên đó , tôi trả cho '' Còn người miền nam thì sao ? '' Không có chuyện đó , tiền ai nấy trả '' Nhưng thực tế thì sao ? Gia Mẫn Chuyên trồng và cung cấp hoa tươi Đà lạt 18 Hồi nhỏ theo gia đình vào Nam, chính xác là ở Bình thuận thì tối ngày chia phe phái ra đánh nhau cũng vì 2 chữ Nam kỳ và Bắc kỳ. Năm đó dân Nam cứ thấy ai đội nón cối màu xanh đi ban đêm là tụi nó ném đá, đi học cứ nghe thấy gọi mình là Bắc kỳ là nhảy vào tương ngay, và chửi tụi nó' không có dân Bắc bọn tao vào giải phóng thì chúng mày muôn đời làm nô lệ cho Mỹ, ngụy. Nhưng bây giờ lớn lên không nghĩ như vậy nữa, hồi đó bị sách vở nhồi nhét nhiều quá đâm ra cứ nghĩ lúc nào cũng ' Đảng đã cho ta 1 mùa xuân' Nhưng có 1 thực tế là dân Bắc chịu khó hơn , và chỉ muốn làm chủ chứ ít chịu làm tớ, chỉ muốn ra mặt tiền ở chứ ít chịu chui vào xó . 19 Hồi nhỏ theo gia đình vào Nam, chính xác là ở Bình thuận thì tối ngày chia phe phái ra đánh nhau cũng vì 2 chữ Nam kỳ và Bắc kỳ. Năm đó dân Nam cứ thấy ai đội nón cối màu xanh đi ban đêm là tụi nó ném đá, đi học cứ nghe thấy gọi mình là Bắc kỳ là nhảy vào tương ngay, và chửi tụi nó' không có dân Bắc bọn tao vào giải phóng thì chúng mày muôn đời làm nô lệ cho Mỹ, ngụy. Nhưng bây giờ lớn lên không nghĩ như vậy nữa, hồi đó bị sách vở nhồi nhét nhiều quá đâm ra cứ nghĩ lúc nào cũng ' Đảng đã cho ta 1 mùa xuân' Nhưng có 1 thực tế là dân Bắc chịu khó hơn , và chỉ muốn làm chủ chứ ít chịu làm tớ, chỉ muốn ra mặt tiền ở chứ ít chịu chui vào xó . Hai bên đánh nhau chủ yếu do khác biệt về cách dùng từ ko phù hợp với văn hóa miền nam. VD như gọi người bên kia là "chúng mày", gọi bên mình là "chúng ông",... người miền nam nghe như vậy rất tức giận. Tôi có đồng nghiệp ở miền ngoài làm chung cty, lúc xuống địa bạn ngồi uống rượu với nông dân, anh ta gọi ND là "chúng chú". Mấy ông ND đòi đánh làm hại giải thích quá trời mới hiểu rõ gọi "chúng chú" là rất tôn trọng. Người bắc vào năm 1945, 1954 là thân quyến với tổng thống miền nam, mang tư tưởng tư bản chớ ko phải phe CNXH miền bắc nên về chính trị họ ko mâu thuẫn với dân nam lúc bấy giờ cái này chỉ giải thích cho rõ chứ ko bàn chuyện chính trị đâu nghe BQT Từ đầu tháng 6 tới nay, người dân Hà Nội cũng như các tỉnh thành miền Bắc thường xuyên bị mất điện và phần lớn không được báo trước. Ngày 5/6 là lần đầu tiên trong mùa hè năm nay các tổ dân phố số 3, 4, 5, 6 phường Phú Diễn Bắc Từ Liêm, Hà Nội bị mất điện. "Vẫn nghĩ mất điện do sự cố chỉ sau vài chục phút là khắc phục, nhưng chúng tôi chờ từ 10h đến 19h30 mới có. Hai hôm sau, các tổ này lại mất điện từ 10h đến 16h và đều không được thông báo trước", chị Hồng Khánh, nhà ở tổ dân phố số 5, cho trung tâm Thủ đô khoảng 30 km, thôn Nghĩa Hảo, xã Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ từ cuối tháng 5 đến nay cách 1-2 ngày lại mất điện, khung 10h-22h, có hôm từ 8h đến đêm. "Do kinh doanh nhà nghỉ, hàng ngày tôi đều vào website của điện lực thành phố xem lịch cắt điện. Nhưng những hôm mất điện website của ngành không thông báo", chị Kim Ánh ở thôn Nghĩa Hảo điện đột ngột trưa 6/6 nên chị Đỗ Thị Vân đành đưa hai con vào hang đá núi Trầm cách nhà một km úp tạm mì tôm ăn, tá túc tránh nóng như hàng chục gia đình khác ở xã Phụng Châu, huyện Chương Mỹ. "Cắt điện đúng giờ cơm trưa, lại không báo trước nên tôi không kịp xoay xở", chị Vân chỉ phường Phú Diễn hay xã Phú Nghĩa, Phụng Châu, nhiều xã phường của các quận như Nam Từ Liêm, Thanh Xuân, Long Biên, thị xã Sơn Tây Hà Nội và một số tỉnh như Bắc Ninh, Bắc Giang cũng bị mất điện đột ngột, ít là 2 tiếng, nhiều 6-8 tiếng buổi sáng hoặc chiều tối. Bị mất điện, nhiều người dân vào hang Trầm, xã Phụng Châu, huyện Chương Mỹ, Hà Nội tránh nóng trưa 6/6. Ảnh Gia Chính Tập đoàn Điện lực Việt Nam EVN và công ty thành viên không công bố phạm vi, nhóm khách hàng bị mất điện, nhưng khảo sát từ lịch tạm ngừng cấp điện theo kế hoạch báo trước cho thấy hầu hết địa phương miền Bắc bị ảnh Hà Nội, từ ngày 2 đến 8/6, trừ 4 huyện không có lịch cắt điện là Thanh Trì, Đan Phượng, Phúc Thọ, Sóc Sơn, còn lại 26 quận, huyện và thị xã đều nhận thông báo cắt. Các quận lõi như Hoàn Kiếm, Ba Đình, Hai Bà Trưng có xu hướng bị cắt ít 2 lần và trên diện hẹp một khu phố hoặc đoạn đường. Những quận huyện còn lại bị cắt 3-5 lần với phạm vi rộng hơn, có khi cả Hà Đông bị cắt điện rộng nhất, tần suất dày nhất thành phố. Một tuần qua ngày nào quận cũng có khu vực bị cắt điện, như hôm 5/6 tới 11 khu. Điện cắt vào hai khung giờ 8h-12h và 13h30-17h, không cắt ban đêm. Khách hàng gồm cả cá nhân và doanh nghiệp sản sát thực tế cũng cho thấy số khu vực, tần suất mất điện đột xuất nhiều hơn so với số được thông báo. Tổng công ty Điện lực Hà Nội lý giải do nhu cầu sử dụng điện tăng cao đột biến lượng điện tiêu thụ tháng 5 hơn 75,4 triệu kWh, tăng hơn 22,5% so với tháng 4, tiềm ẩn nguy cơ nên một số khu vực phải ngừng, giảm cung cấp điện khẩn cấp, không thể báo trước. Với các khu vực cắt điện có thông báo trước do thực hiện kế hoạch nâng cấp sửa chữa lưới tự Hà Nội, TP Hải Phòng cũng thông báo cắt điện luân phiên từ ngày 3 đến 11/6 ở tất cả 15 quận huyện. Thời gian cắt 2-3 tiếng buổi sáng hoặc chiều. Phần lớn việc này thực hiện theo lịch báo trước, nhưng ngày 4-5/6 phải cắt khẩn cấp. Điện lực Hải Phòng lý giải nhu cầu sử dụng trên địa bàn vào ngày hè khoảng MW, nhưng hai ngày 4-5/6 Trung tâm Điều độ hệ thống điện quốc gia phân bổ về bị thiếu hụt khoảng 500-600 các đô thị lớn thường cắt điện vào ban ngày thì nhiều tỉnh lại bị vào ban đêm, như Hà Tĩnh, Nghệ An. Cùng chịu sự quản lý của Tổng công ty Điện lực miền Bắc, từ ngày 7/6 đến nay, một số huyện tại Hà Tĩnh bị cắt điện để giảm tải, từ 7h đến 13h30 và 19h cùng ngày. Một số xã mất điện từ 19h đến 2h hôm sau. Tại Nghệ An, 21 huyện, thị xã, thành phố bị cắt điện khung 5h30-20h và Nam và Trung chưa mất điện diện rộngTừ tháng 5, miền Nam chuyển sang mùa mưa, nhu cầu dùng điện giảm. Thống kê của Tổng công ty Điện lực miền Nam, nơi quản lý điện của TP HCM và 21 tỉnh phía Nam, 5 tháng đầu năm, số lần mất điện bình quân của người dân khu vực này là 0,72 lần, giảm khoảng 19% so với cùng kỳ 2022. Thời gian mất điện bình quân của khách hàng là 78 phút, giảm 23% so với cùng kỳ năm Lâm Xuân Tuấn, Phó tổng giám đốc Điện lực miền Nam, lý giải từ đầu năm đến nay kinh tế khó khăn, một số nhà máy, xí nghiệp ở Bình Dương, Đồng Nai... thu hẹp sản xuất nên tổng điện thương phẩm toàn miền giảm 2% so với cùng kỳ năm ngoái. Từ tháng 5, cao điểm mùa khô đi qua, nguồn điện cấp cho sản xuất và sinh hoạt của người dân tiếp tục được duy trì ổn TP HCM, nếu tháng 5 sản lượng điện một ngày cao nhất 94,8 triệu kWh, công suất đỉnh MW. Qua tháng 6, sản lượng ngày cao nhất xấp xỉ 90 triệu, công suất cực đại dưới MW. Ông Bùi Trung Kiên, Phó tổng giám đốc Điện lực TP HCM, lý giải ngoài sản lượng tiêu thụ giảm thì công tác bảo trì sửa chữa lưới điện cho mùa mưa đã hoàn tất. Các tình huống cắt điện để sửa chữa cũng giảm, trừ trường hợp bất khả kháng sẽ thông báo với người miền Trung và Tây Nguyên, theo đánh giá của EVN, tình trạng thiếu điện chưa căng thẳng, dù sản lượng tiêu thụ tăng do cao điểm nắng nóng. Thống kê của Tổng công ty Điện lực miền Trung, đơn vị cung cấp điện cho 13 tỉnh từ Quảng Bình đến Khánh Hòa và Tây Nguyên, đến tháng 5 sản lượng điện thương phẩm tăng 4% so với tháng trước và tăng 12% so với cùng kỳ năm 2022. Ngày nắng nóng nhất tháng 5, lượng điện tiêu thụ là 76,5 triệu nhóm khách hàng sử dụng điện cho sinh hoạt, hành chính sự nghiệp, nông lâm nghiệp ở miền Trung và Tây Nguyên đều tăng, riêng nhóm ngành công nghiệp, ngành dùng nhiều điện nhất, lại giảm. Đây cũng là một phần lý do khiến mức tiêu thụ điện chưa bị đẩy lên quá cao và hơn 4,1 triệu khách hàng cá nhân, hơn doanh nghiệp ở khu vực này chưa bị cắt điện luân thích nguyên nhân mất điện diện rộng ở miền Bắc, ông Ngô Sơn Hải, Phó tổng giám đốc EVN, cho biết nhu cầu cung ứng điện cho khu vực này là MW một ngày nhưng ở thời điểm nắng nóng lên tới MW. Nguồn điện miền Bắc chủ yếu là thủy điện và nhiệt điện, song cả hai đều giảm công suất hoặc gặp sự cố. Vì thế, ngành điện phải giảm 30% công suất tiêu dùng một ngày ở thời điểm nắng nóng, tương đương khoảng MW. Còn thông thường sản lượng điện giảm trung bình 6-10% một ngày, tùy thuộc thời cắt điện thực hiện theo Thông tư 20/2020 của Bộ Công Thương, tức mọi trường hợp ngừng, giảm mức cung cấp điện, bên bán phải thông báo trước cho bên mua, trừ 4 trường hợp sau. Đó là có sự cố trên lưới điện, sự cố trong hệ thống gây mất điện mà bên bán điện không kiểm soát được; có nguy cơ gây sự cố, mất an toàn nghiêm trọng cho người, thiết bị và hệ thống; thiếu công suất dẫn đến đe dọa an ninh hệ thống điện và có sự kiện bất khả điện thời gian qua chủ yếu rơi vào 4 tình huống trên nên không được báo trước. EVN dự báo do nguồn cung tiếp tục khó khăn, đặc biệt khi 11 nhà máy thủy điện ngừng phát, tình trạng mất điện sẽ còn rộng hơn, tần suất nhiều hơn."Miền Bắc nguy cơ thiếu điện hầu hết giờ trong ngày", Cục trưởng Điều tiết điện lực Trần Việt Hòa cho biết chiều 7/6, tại cuộc họp của Bộ Công phóng viên Thời gian gần đây, trên mạng xã hội liên tục xuất hiện những ý kiến than phiền liên quan tới văn hoá ứng xử của người miền Bắc. Là một người miền Nam, mình xin phép được soạn ra một cẩm nang nhỏ để người miền Bắc có thể tham khảo và có lối ứng xử phù hợp hơn, giúp người miền Nam giảm bớt ác cảm đối với người miền Bắc. Cách xưng hô khi nói chuyện Bạn không nên xưng ông mày, bố mày với bất cứ ai, kể cả với người miền Bắc ở miền Nam giống như bạn, kiểu xưng hô đó không gây được thiện cảm với người miền Nam. Khi gặp ai đó, nếu chưa chắc chắn họ nhỏ tuổi hơn bạn, nên gọi bằng anh hoặc chị, nếu đối phương cũng gọi lại bạn bằng anh/chị, đó là lịch sự, xã giao kiểu miền Nam, bạn nên xưng hô lại bằng anh/chị tiếp, đừng thấy người khác gọi mình bằng anh mà gọi ngay họ là em, đó là phép lịch sự ở miền Nam. Nếu bạn là nam, gặp nam giới nhỏ tuổi hơn, gọi là “em” sẽ tạo được thiện cảm hơn kêu bằng “chú”, người miền Nam không thích kiểu “anh nói cho chú mày biết nhé!”.Bạn nên tập cảm ơn và xin lỗi theo phản xạ, điều đó không làm cho vị thế của bạn thấp xuống, nó chỉ giúp bạn lịch sự và văn minh khi sử dụng Uber và Grab, nên tìm hiểu kỹ những vấn đề có thể xảy ra, nhiều khi Sài Gòn trở nên xấu xí trong mắt bạn chính là vì bạn, chứ không phải vì Uber, Grab hay tài xế Uber, tài xế Grab. Bạn nên tôn trọng người làm dịch vụ, sẽ rất nực cười nếu ở quê nhà, các bạn được phục vụ kém, vào miền Nam được phục vụ tốt hơn và bạn nhân cơ hội đó bắt chẹt người phục vụ để chứng tỏ đẳng cấp của bản thân hay vì lý do gì khác. Cách ứng xử khi đi đường Người miền Nam không phân biệt nghề nghiệp, sang hèn, người thợ cơ khí hay nhân viên văn phòng cũng đều bình đẳng như nhau. Nếu bạn vào đây với tâm thế khinh thường người miền Nam, bạn sẽ chỉ có thể sống trong phạm vi họ hàng, bạn bè của bạn, chứ rất khó tận hưởng được hết vẻ đẹp, tinh thần của Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói ngoài đường, khi thấy ai chưa đá chống xe, nếu được, bạn nên nhắc nhở họ, đó là văn hoá miền Nam. Đi đường gặp người té xe, nếu thuận tiện, bạn nên dừng xe, khoá lại và giúp đỡ người bị nạn, nếu không có ai giúp, người đó sẽ không được ai giúp, người giúp đó có thể là bạn, giúp cho đời một chút sẽ khiến bạn thêm nhẹ nhàng vì đã làm được một điều nên nói chuyện vừa đủ nghe, việc ăn to nói lớn, oang oang như ở quê nhà sẽ không tạo được thiện cảm, đặc biệt là ở nơi công cộng, không phải ai cũng có nhu cầu nghe về các dự án mấy ngàn cây vàng, mấy trăm tỷ của bạn. Nếu được mời ăn cơm, hãy ăn uống một cách tự nhiên Nếu được, nên học các từ vựng của miền Nam, như nón thay cho mũ, dư thay cho thừa, muỗng thay cho thìa, không nên gọi ngôi ba số nhiều là bọn này bọn kia, người miền Nam cũng không mấy thiện cảm về cái đó. Đừng đội nón cối, biểu tượng này không gây ấn tượng gì đặc biệt ngoài sự chê cười mà người miền Nam dành cho bạn. Khi tới nhà bạn bè người miền Nam chơi, nếu được mời ăn cơm, bạn hãy ăn uống một cách tự nhiên, người miền Nam mời ăn cơm là mời thật chứ không phải mời lơi. Ở ngã tư, bạn nhớ dừng đèn đỏ, ra đường nhớ đội nón bảo hiểm đầy đủ, ở đây người chạy xe đầu trần bị coi như sinh vật lạ chứ không phải như ở Hà Nội, tất nhiên nếu bố bạn hoặc chú bác của bạn có phạm vi ảnh hưởng đến miền Nam thì bạn có thể bỏ qua điều này. Người miền Nam ít nhiều đều có liên quan tới bên thua cuộc, cho nên có thể bạn sẽ nghe tiếng chửi cộng sản đâu đó ở vùng đất này, bạn nên chấp nhận điều đó, đó chỉ là hiện tượng phản kháng lại sự hạ nhục mà chế độ cộng sản đã dành cho phe thua cuộc trong sách lịch sử, phương tiện truyền thông đại chúng và định kiến xã hội mà thôi. Khi làm bất cứ điều gì phạm pháp, hãy nghĩ tới gia đình bạn, quê hương bạn. Người Hàn Quốc cũng đã phải chế tài các địa phương miền Bắc với danh sách rất chi tiết nên bạn cần phải thận trọng với những gì mình làm. Hạn chế nói tục chửi bậy Hạn chế chửi tục vì đó là một từ gây ác cảm với người miền Nam, đó có thể là nỗi ám ảnh trong ký ức của người mẹ buôn gánh bán bưng bị nhóm cho vay nặng lãi giang hồ đất Cảng hăm doạ vì góp trễ, hay tiếng của cán bộ tiếp quản Sài Gòn sau 75 trong trạng thái hống hách của người chiến thắng. Hãy thân thiện, cởi mở, thành thật với người xung quanh, nếu cảm thấy không an toàn với chính người Bắc, bạn hãy chơi với người Nam và tập sống cho giống họ. Sài Gòn là đất tứ xứ, cư dân phức tạp, đừng thấy cướp giật ở Sài Gòn rồi so sánh nó với nét yên bình ở quê của bạn, nếu Sài Gòn cũng yên bình thì nó có phải là nơi lý tưởng để kiếm sống, khiến biết bao nhiêu người đã đổ về đây học hành rồi ở lại? Cần hiểu lý lẽ và có điểm dừng khi tranh luận, không nên hiếu thắng Hãy coi người miền Nam ngang hàng, bình đẳng với bạn, các bạn không phải là tổ tiên của người miền Nam, tổ tiên người miền Nam đã từng sống gần với tổ tiên của các bạn nhưng vì hoàn cảnh họ đã vào miền Trung rồi sau đó con cháu họ mới vào miền Nam, kết hợp với người Khmer và người Hoa Minh Hương để tạo ra người miền Nam. Nếu tổ tiên của các bạn cũng đi theo tổ tiên của tôi thì bây giờ các bạn đã ở đâu đó Đồng Tháp, Cà Mau, Tiền Giang hay Sài Gòn chứ không phải là một công dân mới của thành phố lớn nhất nước. Khi bạn tranh cãi một vấn đề gì đó, cần hiểu lý lẽ và có điểm dừng, tật xấu nhất của các bạn là khi tranh cãi thì muốn thắng cho bằng được, bất chấp lý lẽ, nhiều khi sẵn sàng bịa chuyện, nói dối để đạt được mục đích, điều đó ngăn cản các bạn đến với văn minh cũng như cơ hội tái tạo lại thế hệ tiếp theo sau hơn nửa thế kỷ sống dưới chế độ cộng sản. Cảm ơn là đủ, không cần thiết phải “cho em/anh/chị/bác xin” sau khi nhận được một cái gì từ ai đó, bớt khách sáo sẽ thoải mái hơn. "Em ở Sài Gòn mới ra à? Vầng!Sao lại vào trong ấy? Dạ, đi làm đấy lương cao hơn à? Lương bao nhiêu? Hay em vào đấy lấy vợ? Thế đã có con chưa?…"Những ai vào sống và làm ở Sài Gòn, một ngày về lại Hà Nội có lẽ cũng đã từng gặp một anh lái taxi và bị hỏi chuyện như tôi, và họ nhận ra ngay sự khác biệt. Người Sài Gòn sẽ thấy cách giao tiếp như “hỏi cung” ấy thật kỳ quặc, vì họ đã quen với văn hóa tôn trọng tự do cá nhân. Ngay cả tôi sau mấy năm ở Sài Gòn, khi về lại quê nhà cũng thấy kém thoải mái vì đã quen với những dịch vụ chuyên nghiệp hơn ở Sài Gòn, nơi hầu hết người ta đi làm việc là lo làm việc, không quen thói tọc mạch, nhiều hết người ở miền Nam biết rằng có một khoảng không cá nhân nơi người khác mà họ không nên bước vào. Bởi vậy, họ hiếm khi hỏi bạn làm lương bao nhiêu, cuộc sống gia đình ra sao, vì họ hiểu đó là sự riêng tư cần thiết. Hồi mới vào Sài Gòn tôi ngỡ ngàng quá xá khi có người giới thiệu “Đây là ông anh, bà chị xã hội của tôi”. Mãi sau này tôi mới hiểu cái “tính xã hội” trong các mối quan hệ này cực kỳ cao, bởi có khi đã nhậu với nhau cả chục lần rồi người ta vẫn chưa biết rõ ràng nhà bạn ở đâu, bạn làm nghề gì, có hoàn cảnh éo le nào hay bạn tứ xứ từ mọi miền đến Sài Gòn sinh sống của chúng tôi mỗi khi tụ tập hay đùa nhau rằng “cái bọn Bắc kỳ” nên kiểm điểm lại “ăn ở thế nào” mà hiếm khi thấy người Nam di cư ra Bắc, toàn chỉ thấy người Bắc vào Nam làm ăn. Từ hàng trăm năm nay, “vào Nam làm ăn” là cụm từ không xa lạ gì với các làng quê Bắc bộ. Tôi hỏi thăm một số người Bắc sống ở Sài Gòn, có người nói là vì họ “thích, nên chuyện chuyển vào sống ở miền Nam chỉ là vấn đề thời gian”. Nhưng số đông hơn thì thừa nhận “đùng một cái là vào”!Ông chủ một công ty khá lớn là người “Hà Nội gốc” kể anh không định đưa cả gia đình từ Hà Nội vào Sài Gòn, vì ở Hà Nội, anh có biệt thự to đẹp, cuộc sống rất đầy đủ, thuận tiện. Rồi một lần đi gặp đối tác ở quận 7, hỏi giá mấy căn nhà cho vui, ai dè thấy đẹp và rẻ quá nên anh tiện tay đặt cọc luôn. Đi công tác về anh bảo vợ “Anh mua nhà Sài Gòn rồi nhé”. Vợ anh cứ ngỡ chuyện đùa, còn anh thì bảo với vợ “Hà Nội khó quá mà Sài Gòn thì dễ quá nên nó hút người ta tự nhiên thôi”. Cả gia đình anh bây giờ đều hài lòng, vui vẻ với ngôi nhà to đẹp ở Sài Gòn. Các cụ cũng thấy mãn nguyện vì hết đau xương khớp vào những mùa đông dài và lạnh. Các con anh thích môi trường học hành, nơi thành tích không bị thúc ép gay gắt như Hà Nội. Một chị bạn tôi chỉ mới “khảo sát tình hình” Sài Gòn có một ngày thôi đã nhất quyết mua nhà vào ở ngay. Chị tấm tắc khen cái “kiểu Sài Gòn” “Ở đây mua hàng không bị mắng mà còn được người ta tươi cười cám ơn. Cũng là đồng tiền mà có giá trị. Trong này văn minh thật!”.Còn biết bao lý do chưa biết hết, cũng như chẳng ai đếm đủ có bao nhiêu người Bắc đã di cư vào Nam. Chưa ai làm thống kê này nhưng chắc chắn là rất nhiều. Cứ nhìn những nhà hàng, quán ăn vị Bắc mọc lên ngày càng dày ở Sài Gòn hay giọng Bắc phổ biến ở nơi công cộng thì biết. Theo kết quả cuộc tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2019 của TPHCM, trong vòng 10 năm qua, mỗi năm dân số ở đô thị này tăng thêm người, và hơn một nửa số người nhập cư đến từ Bắc và Trung hương là một ngã rẽ đặc biệt của số phận, nhưng nó không xảy ra với thiểu số người Việt. Chẳng phải đến khi phát hiện ra những người Việt nhập cư trái phép vào nước Anh phải bỏ mạng trong thùng xe tải người ta mới nhận ra di cư là một điều dị thường. Lịch sử Việt Nam đã ghi nhận rất nhiều cuộc di cư lớn từ Bắc vào Nam để lại nhiều cộng đồng đồng hương tại Tây Nguyên, Nam bộ, cao nguyên Nam Trung bộ hay một số tỉnh đồng bằng sông Cửu Long. Đặc biệt là các cộng đồng di cư đã thành nổi tiếng tại Sài Gòn và ở các nước Mỹ, Úc, Đức, Pháp… Có những nhà nghiên cứu từng cho rằng Việt Nam là dân tộc có “gen di chuyển” vượt trội để sinh cũng là một người di cư ngay trên chính đất nước mình khi từ Hà Nội vào Sài Gòn sinh sống. Sài Gòn từ xưa tới nay được coi là thành phố cởi mở nhất với người nhập cư, cũng là nơi nhiều người tứ phương coi như miền đất hứa. Riêng với người Bắc di cư, người ta nghe thấy những cách gọi “Bắc 75”, “Bắc 54”. Tôi còn thấy một thế hệ “Bắc 2000”. Họ là nhiều người 9x, 8x, 7x và cả 6x “tính chuyện lâu dài” với thành phố này. Họ cũng như tôi, trở thành những cá thể gồm hai mảnh ghép Hà Nội lắng đọng và Sài Gòn sôi mảnh ghép đó thực sự khác nhau rất nhiều. Vì thế mà những người Hà Nội ở Sài Gòn ấy, mỗi lần về lại quê nhà, cảm giác bối rối vì bị khai thác thông tin kiểu như anh lái taxi nhắc ở trên khiến họ mong nhanh nhanh quay lại Sài Gòn. Nhưng ở Sài Gòn, đôi khi bị nghe từ “Bắc kỳ” cùng vẻ mặt khó chịu của ai đó thì lại chạnh lòng nhớ về Hà Nội. Cái khoảng không gian cá nhân vì thế cứ co vào giãn ra mệt nhoài mỗi lần đi về giữa hai thành phố. Một là nhà, nơi có cha mẹ, bà con, bạn bè chung thủy, một thời niên thiếu nhiều kỷ niệm; một là nơi sống và làm việc, được thấy cuộc sống rộng hơn, bầu trời rộng hơn và được là mình nhiều hơn. Một là cảm xúc và mơ mộng, một là lý trí và thực tế. Một là sương giăng phố vắng, một là nắng gió xôn xao. Một là bún riêu cua ốc, một là hủ tiếu bún bò. Một là hoa đào năm ngoái, một là mai cúc chói chang… Cả trăm lần dân xa xứ ngay trên chính quê hương mình như tôi tự hỏi phải nghiêng về nơi nào? Thôi thì đành cứ yêu Hà Nội nhưng vẫn thích Sài là vì cuộc sống dễ thở hơn, ít bon chen mệt mỏi hơn, ít bị để ý hơn, dịch vụ thuận tiện, con người đối xử với nhau chân phương. Nhưng thích mới chỉ là một bước trên đường để trở thành yêu, còn có thể trở thành yêu được hay không lại là chuyện khác. Thích mới là điều kiện để khởi động hành trình khám phá, tìm tòi, suy nghĩ, trăn trở và cân đong đo đếm. Nhưng khổ nỗi dù đã thích, khi thấy một bóng cây, một tiếng nhạc, một ngõ hẻm hay tiếng rao, trong lòng người Hà Nội vẫn bất chợt rung lên một nỗi trong yêu mà có nhiều điều không thích; trong thích lại có những điều chưa thể thành yêu. Đó là cái tơ nhện đầy ngang trái của cuộc đời. Và vì cuộc đời luôn đi kèm kịch tính nên vẫn còn biết bao người đang di cư từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Việt Nam ra nước ngoài để trở thành những người xa xứ. Mỗi ngày của chúng ta tiếp tục là một chuyến du ngoạn, khám phá, thích nghi, tương tác để giữ sáng ngọn lửa của chính mình.* “Người Hà Nội” là cách gọi chung những người đang sống ở Hà Nội mà di chuyển vào Sài Gòn. ** “Người Sài Gòn” chỉ người miền Nam nói chung đang sống tại Sài Gòn. Tôi không có hàm ý phân biệt vùng miền trong bài bạn có thể đến Thiên Di, một quán trà - thuốc lào theo phong cách xưa tại Sài Gòn lưu ý Quán khá nhỏ và chỉ phục vụ một lượng khách nhất định để đảm bảo không gian và trải nghiệm của khách hàng Cách gọi “trong Nam, ngoài Bắc”, “vô/vào Nam, ra Bắc” bắt nguồn từ danh xưng ĐÀNG TRONG / ĐÀNG NGOÀI vào thế kỷ 17 & 18. Tiếng Việt chúng ta khi nói “TRONG” tức là trung tâm so với “NGOÀI”; bao giờ “TRONG” cũng có vai vế hơn về mặt thực tiễn so với “NGOÀI”. Ta nói “trong kinh thành, ngoài biên ải”, chớ không ai đi phân định “trong biên ải, ngoài kinh thành” một số trường hợp, “TRONG” còn mang tính chất mật thiết hơn so với “NGOÀI”. Ta nói “trong nhà, ngoài lộ”, chớ không ai đi nói “trong lộ, ngoài nhà”. Cái thuở nước Việt chưa phân chia hai miền chúa Nguyễn, chúa Trịnh mà Thăng Long còn làm kinh đô chung, người ở trong kinh kỳ khi ngó ra chốn mù khơi như Bình Định gọi là ngó ra NGOÀI biên thời phân tranh Trịnh – Nguyễn, lấy ranh giới nơi sông Gianh Quảng Bình mà phân chia đất nước. Nói “Nam hà” 南 河 để chỉ lãnh thổ từ phía Nam sông Gianh trở vô, “Bắc hà” 北 河 để chỉ lãnh thổ từ phía Bắc sông Gianh trở ra. Nhưng, danh xưng chính thức thì không gọi Nam hà / Bắc hà, mà gọi là ĐÀNG TRONG / ĐÀNG không, lẽ ra phải gọi toàn lãnh thổ phía bắc sông Gianh là “Đàng Trong” bởi nó có kinh đô Thăng Long; còn toàn lãnh thổ phía nam sông Gianh lẽ ra phải gọi là “Đàng Ngoài” bởi nằm quá xa ngoài biên cương luôn, vượt qua Phú Yên, vượt tới Cà Mau mịt mù mới phải chớ?Nhưng, hoàn toàn ngược lại!Cõi phía nam được gọi là “Đàng TRONG”, còn cõi phía bắc dầu có kinh kỳ Thăng Long đi nữa nhưng lại trở thành “Đàng NGOÀI”. “ĐÀNG” Đàng Trong, Đàng Ngoài nghĩa là gì? “Đàng” = “đường”, nhưng “đường” ở đây không phải là “con đường” Nếu tưởng như vậy, không lẽ “Đàng Trong” nghĩa là… trong con đường, “Đàng Ngoài” là… ngoài con đường? Nghe xong, khỏi hiểu luônTrong Hán tự nên nhớ trước khi có chữ Quốc ngữ, tiền nhân chúng ta xài Hán tự, “đường” có nhiều nghĩa. Ở đây, “đường” được viết 塘 , nghĩa là “con đê” đê sông 河 塘 ; đê biển 海 塘! Cách gọi này có liên quan tới Đào Duy Từ 1572- 1634, ông là người nghĩ ra cách xây lũy phòng thủ cho chúa Nguyễn “Lũy Trường Dục”, còn gọi là “Lũy Thầy”. Hệ thống lũy này nhìn như con lượng của chúa Nguyễn đóng phía trong con đê, thành thử gọi “Đàng đường Trong”, nằm về phía Nam. Còn lực lượng chúa Trịnh ở phía ngoài con đê, thành thử gọi “Đàng đường Ngoài”, nằm về phía Bắc. Trong gần hai thế kỷ thế kỷ 17, 18, cõi phía Nam sông Gianh liên tục được mở rộng và trải dài tới Cà Mau là cõi có kinh tế phồn thịnh hơn, có văn hóa cởi mở hơn so với cõi phía bắc sông sư Li Tana ở Đại học Quốc gia Úc khi nghiên cứu về Đàng Trong, bà đánh giá công trạng của Chúa Nguyễn Hoàng tương đương với công trạng của Ngô Quyền. Nếu Ngô Quyền, vào thế kỷ 10, đã mở đầu nền tự chủ lâu dài cho một nước Việt với lãnh thổ khoanh lại ở miền Bắc & phía bắc miền Trung, thì Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, vào thế kỷ 17, đã mở ra một thời kỳ mới cho nước Việt với lãnh thổ mở rộng cho tới tận Cà Mau. Nói rõ hơn nữa, Đàng Trong của các Chúa Nguyễn trở thành một TRUNG TÂM phát triển mới, một sinh lực mới cho nước lai nước Việt được nhìn thấy trên vầng trán của xứ Đàng Trong… Cách gọi ĐÀNG TRONG / ĐÀNG NGOÀI, dễ thấy đây là “hệ qui chiếu” được nhìn từ tọa độ của phía Nam. Và, danh xưng này được ghi chép vào trong sử sách cái rụp – bởi sức ảnh hưởng tự thân của nền kinh tế, xã hội của cõi phía Nam sông tiễn phát triển của mỗi miền Nam phát triển hơn Bắc đã ghi dấu ấn rõ rành vào trong ngôn ngữ, thể hiện qua danh xưng cõi phía Nam mới là “Đàng TRONG”, cõi phía Bắc chỉ là “Đàng NGOÀI” thôi.mở ngoặc người ngoài Bắc hiện nay xin đừng “sân si”, “tự ái” gì ráo, bởi đó là thực tiễn lịch sử trong thế kỷ 17, 18; ngay như tôi là… người gốc Bắc, mà tôi cũng ưng tôn trọng cách gọi “Đàng Trong” đầy hãnh diện, nói cho cùng, có ích lợi chung cho toàn nước ViệtDòng sử Việt dù đã đi qua thời kỳ định cõi riêng biệt giữa chúa Nguyễn với chúa Trịnh nhưng dấu ấn lịch sử vẫn còn lưu lại trong lời ăn tiếng nói của người Việt cho tới hiện nay – gọi “TRONG Nam, NGOÀI Bắc” là bởi vậy đó đa!Và, tới đây chúng ta dễ dàng hiểu vì sao gọi “VÔ vào Nam”, mà không gọi “ra Nam”. Bởi vì Nam là “TRONG” Đàng Trong, nên người Việt mình khi nói “vô vào” tức là vô vào bên trong, chớ không ai đi nói “ra bên trong” vậy, gọi “RA Bắc”, bởi vì miền Bắc là “NGOÀI” Đàng Ngoài nên khi ta nói “ra” tức là ra bên ngoài, ra phía ngoài, chớ không ai đi nói “vô vào bên ngoài” hết. “Từ thuở tự do nơi đất mớiCàng thương càng quý xứ Đàng Trong”… Ngay cả hiện nay, dù miền Nam không còn như trước kia, nhưng luồng di dân từ NGOÀI Bắc kéo VÔ Nam để định cư, kiếm sống vẫn tiếp diễn hết năm này qua năm khác còn số người từ TRONG Nam đi RA Bắc để định cư ? ít hơn hẳn, đìu hiu, không thấm tháp gì ráo.Ta nói, ở miền Nam, “đất lành chim đậu”.Còn ở những nơi đất không lành thì… đất chọi chết chim. Tác giã Nguyễn Chương Có thể bạn quan tâmGiải vô địch bi đá trên băng nam thế giới 2023Gin Tuấn Kiệt và Puka sinh năm bao nhiêuHà Nam cách TPHCM bao nhiêu kmNhững người mới được giới thiệu tại Đại sảnh Danh vọng MLB 2023 là ai?3 yên là bao nhiêu tiền Việt Nam?Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trênTrái tim Việt Nam bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt...Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài...Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra khoảng ... 30 nghìn $, tặng mỗi cô 10 Cô Bắc sẽ mua 1 chiếc xe ô tô và nói Chồng tôi gửi cho tôi 1 nghìn $. Ai cũng sẽ nghĩ ngợi chỉ có 1 nghìn $ mà lại được sắm xe đời mới !?- Cô Trung sẽ nói chồng tôi gửi cho tôi 100 nghìn chỉ để ... tiêu vặt số còn lại cất biến.- Cô Nam chẳng nói gì nhưng cô ta sẽ làm cho người ta có cảm tưởng cô là ...Paris xưa nghe kể 1 câu chuyện nội dung đại khái thế là thế này1 thằng nhóc được mẹ cho 2 hào bảo đi mua 1 gói muối, đi về tí tởn thế nào, làm rơi mất, thế là ngồi giữa đường chú miền Bắc đi qua, hỏi rõ đầu đuôi, xong xuôi, chút í ngồixuống bên cạnh, làm ngay 1 tràng dài về sự đời có được có mất, rồi khuyên nhủ nhóc con về nhà xin lỗi mẹ, mọi sự sẽkhông sao chị miền Trung qua, chưa nghe nói gì, thấy muối vung vãi khắp, cứ xuýt xoa mãi, chẳng đoái hoài gì tới đứa gã miền Nam đi qua, hỏi chuyện xong, vứt ngay cho đứa bé 5hào, đi mua gói dùng 3 người này để kết luận thì không thể chính xác, nhưng đại khái người ta dùng tính cách đặc trưng để miêu tảdiễn biến câu chuyện. Người miền Bắc miệng lưỡi lanh lẹ hơn, miền Trung thì tằn tiện, còn miền Nam thì phóng khoáng theo kiểu công tử Bạc Liêu. Đúng như bác gì ở trên hiểu một cách rất nôm na như thế này- người Bắc sống theo kiểu làng xã, tư duy mang tính nông nghiệp, bảo thủ, cố cựu... Mặt tốt là tinh thần đoàn kết, tương trợ rất cao, nhưng chỉ khi bị đụng chạm đến cả làng từ yếu tố khách quan, còn trong nội bộ với nhau thì phổ biến tình trạng "bằng mặt không bằng lòng", hay chấp vặt, nhớ lâu, thù dai...- Người miền Trung do khí hậu khắc nghiệt nên giỏi tính toán, xoay xở, chi li trong cuộc sống. Nói họ vùng miền chỉ đúng một phần, thực tế trong lịch sử Việt Nam mình, người miền Trung đóng vai trò rất lớn trong kiến thiết đất nước. Nếu liệt kê đầy đủ những danh nhân từ cổ chí kim, tôi có thể chắc rằng người miền Trung chiếm không dưới 60, 70 %. Xin nói rõ tôi là người Phú Thọ, dân Bắc kỳ chính Người miền Nam hầu hết có nguồn gốc tứ xứ, là dân đi mở cõi khai phá xâm chiếm mà thành nên văn hóa khá đa dạng. Do nguồn gốc của mình nên họ dễ tiếp thu cái mới, tính tình phóng khoáng, dễ gần nhưng cũng dễ quên. Nói thêm một chút, con gái miền nam rất hay, dễ thương nhưng quả thật nếu đưa một cô về làng ra mắt họ hàng mà lại toàn các bà, các mợ khó tính thì dễ nảy sinh vấn đề lắm. Có lẽ phải mở lớp lịch sử văn hóa trước ở làng ấy tiếp xúc với 3 miền thì tạm thấy thế nàyDân Hà Nội thường tự khen mìnhDân Sài Gòn thì hay khen đối thủDân miền Trung chỉ cười khẽ dạ dạ, trong đời chỉ bộc lộ vài lần cho lớp nào thạo về bói toán - kinh dịch - ngũ hành nhất ?- Miền bắc đó là tầng lớp trung lưu, buôn bán chạy Miền trung càng giàu, địa vị càng cao thì càng mê Miền nam trí thức, nhất là trí thức miệt vườn, rất hay giở quẻ.....Người miền Trung khá mê tín nhận xét này chính xác, tuy nhiên nhiều khi sự mê tín vùng này nó trở thành như tập quán chứ không hẳn do mù quáng. Đàn ông miền trung khá gia trưởng, hướng nội, học hành chứ ko thích kinh tế, làm giầu, mà hay ép con cái vào dược hay bách khoa cần có 1 cái nghề .Quảng Nam hay cãi, quảng Ngãi hay la, Bình Định hay lo, Thừa Thiên ních hếtCó câu chuyện về tính cách 3 miền ở Vietnam như sau"có 3 vật thể lạ đồng thời rơi xuống 3 miền Bắc - Trung- bắc chính quyền địa phương lập tức phong toả, triệu tập các ban ngành họp bàn...Miền trung lập hàng rào quây lại, bán vé thu tiền người đến xemMiền nam chả cần biết nó là cái gì, bỏ nồi luộc lên... nhậu".Cuộc sống chia ra 3 khái niệm1. Trình độ sống2. Chất lượng sống3. Thái độ sốngVới 3 miền bắc trung nam, các chỉ số này đều khác nhau rõ ràngNgười miền Bắc chăm lo về chất lượng sống là chủ yếu, trong đó có các điều kiện ăn mặc, xe cộ nhà ở. Chủ yếu lo cái vẻ outlook bề ngoài, thí dụ một cô đi xe Mercedes E250 nhưng chưa chắc đã có đến 10 triệu trong túi và tháng nào cũng lo lắng nhỏ nhặt đến từng xu cho việc nợ nần vay mượn. Vì thế trai hay gái miền bắc bao giờ nhìn cũng bảnh bao sang trọng, nói ra miệng là làm công to việc lớn quen ông nọ bà kia, chạy dự án này nọ nhưng thực lực thì .....không với họ chất lượng sống là người đời nhìn vào với tập tục hàng ngàn đời nay cho lề lối xưa "một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp". Vì thế dân Bắc làm việc với người Nam hay bị nói là "điếm" hay là hay lừa dối từ "điếm" ở đây được hiểu theo tiếng Nam - "giả bộ" chứ không hề có ngụ ý như tiếng Bắc.Với tập tục từ ngàn xưa, đất tổ - giấy rách phải giữ lấy lề nên việc "thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly"- giả bộ cao sang mặc dù chẳng có gì từ tài chính đến thực lực nên người Bắc hay so kè nhau, cạnh tranh nhau dẫn đến xung đột trong những việc cỏn con ngoài đường. Một miếng giữa đàng mà....Người Bắc tốt với nhau thì cho nhau "lời khuyên" còn tiền bạc... xin lỗi. Đừng Nam thì ngược lại hoàn toàn. Cái người đời nhìn vào đối với người Nam thì hình như coi nhẹ. Ví cài đầy tiền, vào bar hay ra quán ăn mặc lèng xèng cũng được. Trai Nam hay gái Nam nói chuyện bao giờ cũng dành phần lớn để nói về người yêu, gia đình, bạn bè chứ ít khi nói về công việc hay sự nghiệp. Thực dụng đến mức là nhà cửa có xiêu có vẹo cũng được cốt là ngày mai có tiền đưa dzợ đi chợ mua mồi về nhậu. Không có thì đi vay đi hỏi bạn bè chứ không hề ngại mặt bao giờ. Tính cách người Nam hình thành từ thủa "Từ thửa mang gươm đi mở nước - Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long". Đó là những người giang hồ tứ xứ, lính tráng, giang hồ, đi xa vào đất khách quê người phải yêu thương đùm bọc nhau để mà với nhau để mà sống thật, ít chữ nhưng tình nhiều. Đó tạo nên phong cách của người từng tìm hiểu 10 năm nay. Tại sao người Nam chỉ có anh Hai mà không phải là ông Cả như miền Bắc. Rồi một ngày có một bác nghiên cứu văn hóa và lịch sử mới trả lời mình rằng. Ngày xưa, chỉ có con thứ, con lẽ, giang hồ mới bị sung quân đi Nam - thời chúa Trịnh chúa Nguyễn. Cái thằng "đích tôn" - bác Cả thì để nhà - đất Bắc để ôm cái nhà thờ với mồ mả tổ tiên. Vì thế người Nam chỉ có anh Hai để luôn nhớ về nguồn cội - đất bắc với họ hàng tổ tiên biết là đúng hay không nhưng nghe đến chữ anh Hai của miền Nam mình lại thấy cái "chữ tình" nó vời ghét trai Nam không bằng trai Bắc một điều, đánh dzợ như két và uống như trai Bắc thì mình khinh luôn - coi vợ bằng trời mà việc tiền nong, con cái tiền bạc đều lên lưng Trung thì có 2 miền trung, từ Nghệ An đổ vào đến Thừa Thiên Huế và từ Đà Nẵng đến Ninh Thuận. Tính cách hai miền này đều khác miền Trung với nắng hạn mưa nhiều thì lấy lời ăn lẽ nói để bình thiên hạ. Trai bắc miền Trung thì cực kỳ giỏi thời thế thế thời, chi ly từng cơ hôi, từng đồng tiền để dành cho ngày mai, cho con, cho cháu. Đối với người ta thì gia đình họ hàng là nhất nhưng phải tiết kiệm. Đi ra đường thì giỏi nhìn thời thế để theo. Ý chí và tài năng thì nói thật người Nam và người Bắc còn lâu mới sánh bằng - đã quyết làm gì thì làm được cho dù biết là phải trả giá - nếu làm tướng cướp thì phải là cướp khét tiếng còn nếu làm chính trị thì phải làm lãnh tụ. Trai bắc miền Trung giao tiếp xã hội "tạm được", giao tiếp với người bề mình - đồng hương thì giỏi, còn giao tiếp với người lạ thì "tàm tạm". Khôn quá nên lộ, làm nhiều người ghét. Được cái gái bắc miền Trung yêu luôn hết mình - chung thủy và chung tình đến khi bị bỏ hoặc thất cách nam miền Trung thì hơi kỳ cục, nói nhiều, bàn nhiều mà chẳng bao giờ làm gì. Chịu, không thể hiểu nổi. Làm việc gì cũng suy nghĩ quá kỹ càng đến lúc mọi cơ hội đã trôi qua mà vẫn chưa tính xong. Việc gì thì cũng bàn nhiệt tình, tính toán đến nơi đến chốn rồi cuối cùng chẳng làm gì cả. Bó tay, mình không thể giải thích bằng lịch sử hay địa lý hay điều kiện sống. Trai nam miền Trung thuộc hạng cũng cực kỳ thông minh, tuy nhiên không làm tướng được mà chỉ làm quân sư. Vì thế người nam miền Trung nổi tiếng về nhì, chuyên làm các Phó Thủ Trưởng ?????.Nói vậy thôi chứ hình như dạo này Sài Gòn càng ngày càng giống Hà Nội, không còn tính cách riêng biệt hay nổi trội nữa. Còn Hà nội thì càng ngày càng giống nông thôn... chẳng hiểu mình thấy thế có đúng không ?????Khi nói về tính cách, thói xấu của người miền Bắc thì ta cũng đã nói về tính cách, thói xấu của người miền Nam, chỉ khác nhau là miền Nam ít vùng miền hơn, đâu chỉ miền Tây, miền Đông, Sai Gòn. Dạo này người ta nói về Hà Nội nghìn năm, cũng là dịp để người Hanoi bộc lộ tính cách của họ. Nói rằng dânHà Nộikhá chảnh và tìm mọi cơ hội để gia nhập nhóm chảnh thì miền Trung hay miền Nam cũng có những cuộc đua xu thời tương tợ. Tuy nhiên dânHà Nộicó vẻ tinh ý, sắc sảo hơn. Mua món hàng mà nhìn cách bạn quan sát, cách bạn trả giá thì người bán, nếu là dânHà Nội có thể nhanh chóng đưa ra "giải pháp đối xử thích hợp" với bạn. Dân Sài Gòn, tuy không sắc sảo bằngHà Nội nhưng họ cũng luôn dò tìm "tiềm lực" của bạn, họ không vô tư ngọt ngào như cái vẻ bề ngoài như thế. Người Bắc khá rạch ròi, đâu ra đó, ít khi sài đồ người khác, mà bất cứ cái gì của họ, động đến đều phải nói cho họ biết một tiếng. Điều này khiến người ta nghĩ dân miền Bắc khó tính, keo kiệt.......Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt...Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài...

tại sao người bắc vào nam